Pozdrav

Tady jsi doma, jen tady a nikde jinde je to tvá země, tobě patří a ty patříš k ní, jenom k ní.

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2016

Đơi chờ cơ hội

Chiều vào quán Cafe thì vô tình gặp cô chủ quán đang cho con bú! 
Tôi thấy cô ấy đang bế nựng con, bé không chịu bú cứ ưỡn người lên và khóc, cô ấy doạ đứa bé mấy lần

Con mà không bú mẹ cho chú này bú hết bây giờ!
Đang định đi về nghe thấy vậy liền gọi thêm ly nữa,


Đợi mãi đợi mãi hết tầm khoảng 3 tiếng, tôi suốt ruột quá đành đứng dậy gãi đầu và hỏi:
Em hỏi lại cháu lần nữa xem cháu nó đã chịu bú chưa, Cháu nó quyết định nhanh để anh còn về làm. 

Chứ anh ngồi đợi nãy giờ cũng hơn 3 tiếng rồi.

                                           

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2016

"RÚT KHÔNG KỊP"

Cười tí thôi

Giáo sư dẫn sinh viên của mình đi thăm bảo tàng, trong đó có 3 bức tranh:
* Một đoàn quân bi giết chết sạch trên chiến trường.
* Một ổ bánh mì nướng bị cháy đen.
* Một người phụ nữ đang mang bầu.
Vị giáo sư nói:
Ai mà có thể đặt 1 tên chung cho cả 3 bức tranh sẽ được một phần thưởng.
Và phần thưởng thuộc về một sinh viên với câu trả lời ngắn nhất và hợp lý nhất:
"RÚT KHÔNG KỊP"

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2016

KHOẢNG CÁCH DÀI NHẤT

Nhận thấy trong lực lượng vũ trang có rất nhiều tướng, nghị viện Hoa Kỳ liền họp bàn để tìm cách giải quyết nhằm động viên các viên tướng về hưu sớm.
Nghị viện ra 1 quyết định ưu đãi cho các tướng về hưu ngoài những chế độ bình thường, mỗi người còn được hưởng trợ cấp 1 số tiền bằng tổng chiều dài giữa 2 điểm bất kỳ trên cơ thể người đó (tính bằng cm) nhân với 1000 USD.
Mấy ngày sau có 3 viên tướng làm đơn xin nghỉ.
- Người thứ nhất yêu cầu đo khoảng cách từ đầu đến gót chân, ông ta cao 1m90, vậy ông tướng này được nhận 190.000 USD.
- Người thứ hai yêu cầu được đo từ ngón tay giữa (lúc giơ tay lên) đến đầu ngón chân cái. Khoảng cách 2 điểm này là 2m30 nên ông ta được nhận thêm 230.000 đô la.
- Người thứ ba yêu cầu đo từ đầu đến “cái ấy” của ông.
Hội đồng giám định khá bất ngờ với sự khiêm tốn của ông và đồng ý. Nhưng để thực hiện điều này thì ông phải cởi đồ ra để tiện việc đo đạc. Khi ông này cởi áo quần ra thì hội đồng ngạc nhiên hỏi:
- Thế “cái ấy” của ông đâu mất rồi ?”
Viên tướng thản nhiên trả lời:
- Nó ko ở đây. Nó ở trên sa mạc vùng Vịnh!

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2016

Về chuyện cũ

Hôm qua một số chú lớn tuổi đăng lại bài viết về thảm sát Thiên An Môn. Tôi đọc và thấy quý họ vì đã dịch và đăng lại, cho chúng tôi được biết. Nhưng tôi hơi buồn cười, vì thấy bên dưới bài của các chú, có người comment “Chuyện cũ rồi, đưa lại làm gì, tụi mày là phản động à?” – chú tác giả đã đi gom đám ảnh ấy không đáp lại bạn.

Câu comment ấy khiến tôi nhớ đến một quyển sách, là “Người đọc” của Bernhard Schlink, người Đức. Quyển sách này kể về một mối tình của cậu bé Michael 15 tuổi với một cô gái làm soát vé trên đường sắt, khi cô này đã 36 tuổi. Cô tên là Hana Schmitz. Michael đã yêu Hana nhiều đến mức bán đi tất cả bộ sưu tập tem của mình, để có tiền dắt cô đi dã ngoại trong ngày cuối tuần. Michael cũng trốn học, bỏ giờ chơi với bạn để đến bên cô. Khi ở bên nhau, họ làm tình và Michael đọc sách cho Hana nghe.
Một ngày họ Hana biến mất. Mối tình của họ ko còn một cung lời nào.
6 năm sau, khi Michael vào đại học, trở thành sinh viên Luật. Giới sinh viên xôn xao vì một vụ án xử Phát xít Đức: một nhóm phụ nữ bị cho là phát xít đã nhốt 300 người Do Thái trong một nhà thờ, và để mặc họ bị thiêu cháy đến chết, chỉ còn vài người sống sót. Vì là sinh viên Luật, Michael đi dự phiên tòa. Kinh hoàng thay, người anh nhìn thấy bên dưới là Hana – cô gái mà anh yêu – giờ đang được hỏi cung liệu chính bà có phải là người đã ra lệnh khóa cửa nhốt 300 người trong cái nhà thờ cháy đó.
Lần đầu tiên đọc truyện này, tôi không chú ý nhiều đến phiên tòa, mà chú ý nhiều đến cảm xúc của Michael và Hana. Nhưng trong một lần gặp viện trưởng viện Goethe , ông cũng tổ chức một buổi đọc cuốn này, và ông giải thích, hành vi của Michael là biểu hiện của giới trẻ Đức, cảm thấy đau đớn và xấu hổ đến không chịu nổi tội ác của cha ông mình, nhưng cũng yêu thương không khoan nhượng, khi nhận ra mình đã sai một kẽ hở nào đó trong vụ xử án. Giới trẻ ấy đã ngồi nhìn những phiên tòa xử Phát xít để mà chia rẽ, cãi cọ, căm giận, yêu thương .Mà trong quyển sách, Hana là người đã nhận hết tội, nhận mình là người viết bản báo cáo đã giết 300 người kia. Vừa lúc ấy Michael nhận ra, Hana không biết chữ. Chính vì không biết chữ, cô mới bắt anh đọc sách cho nghe. Chính vì ko biết chữ, cô ko thể nào là kẻ lãnh đạo cái trò giết người ấy. Cô nhận tội, vì ko chịu cho thế giới biết mình là một người mù chữ.
Cách tiếp cận tội ác của Bernhard Schlink khiến tôi ngạt thở. Tội ác có thể là bất cứ ai, là bất cứ con người nào, trong cái nước Đức đầy tủi hổ và dã man của ông. Nhưng liệu có đúng ko, khi nhân danh cái thiện, nhân danh định kiến, nhân danh một giới trẻ vô tội và trong sạch, người ta có quyền như những sinh viên trẻ, phỉ nhổ vào các tội nhân bên dưới, và ko thèm nhìn xem liệu họ có tội thật hay không – trong bóng tối mờ nhòe đó của chiến tranh.
Tình yêu của Michael cũng vậy, nó nhẫn tâm vì nó nghĩ người yêu là kẻ giết người, nó im lặng cho phiên tòa phán xét, và nó dành cả cuộc đời sau đó để tưởng niệm cho chính những đớn đau và hằn học vô cớ đã gây ra, cho một con người – dù là biểu tượng của cả chế độ phát xít kinh tởm – nhưng cũng là một con người – nghĩa là có quyền được vô tội như bất cứ ai khác. Chính bởi vì tình yêu trung thành và yếu hèn đó, Michael không được quyền sống cạnh Hana – bà đã từ chối điều đó – dù yêu anh hơn bất kì ai khác trong đời.
Tại sao tôi lại kể về quyển sách này trước một comment kiểu: “Chuyện cũ rồi, đưa lại làm gì, tụi mày là phản động à?”
Con người quá dễ dãi trước một quá khứ, dù sai, dù đúng, đều sẽ dễ dàng lặp lại các tội ác do kẻ đã từng đi qua mình thực hiện. Tại sao người Đức không đi bịt miệng thế giới nói về tội ác Phát xít? Tại sao năm nào phim Mỹ cũng làm về chiến tranh phát xít? Tại sao chính người Đức vẫn viết sách về phát xít? – Trong những bộ phim, hình ảnh ấy, bên ngoài những kẻ nấu thịt ăn người, là những con người khác, dũng cảm sống như Anna Frank, dũng cảm cứu đồng loại như Schindler, dũng cảm chết vì một người không quen biết với mình hoặc dũng cảm nghe nốt bản nhạc của Edith Pyaff trước giờ xe tăng Đức vào trận.
Những tác phẩm ấy sống hoài, bởi vì nó ko đi kể lể về những kẻ giết người, nó viết về những con người sống hoài, bất chấp những viên đạn và nòng súng ấy. Có lẽ người Đức không dễ dãi với lịch sử, không dễ dãi với cha ông của mình, cũng không dễ dãi với niềm tủi hổ của họ, khi họ viết và nói về điều đó ở khắp nơi trên thế giới. Tội ác là một bài học mà BẤT CỨ ĐỨA CON CHÁU NÀO CỦA TỘI ĐỒ, cũng cần phải học, để chúng không trở thành một thứ mầm ác mới.
Với những kẻ nào coi Thiên An Môn là “chuyện cũ rồi” hay “chuyện của nhà người ta, không lo mình đi”, hay nói “đó là hành vi của bọn phản cách mạng”, thì các người – có lẽ cần phải đợi đến ngày một ai đó dùng xe tăng cán qua cổ các người, thì các người mới hiểu được, tội ác có nghĩa là gì.
Với những kẻ suy nghĩ kiểu ấy, các người sẽ không thể hiểu vì sao Bernhard Schlink, một nhà văn viết quyển sách tận năm 1995, lại phải ngồi đó, giày vò các suy nghĩ của mình, trong một mối tình cựu phát xít – người thường. Các người sẽ không thể hiểu, đằng sau tội ác là những gì, và làm cách nào để một đứa trẻ như Michael có thể chịu đựng được tội ác do chính thế hệ trước của anh ta gây nên.
Tội ác có thể bất cứ ai, là bất cứ ý tưởng điên khùng vĩ cuồng nào, nó là sự thản nhiên và vô nhân tính trước cái đau đớn của đồng loại trong cơn nồi da nấu thịt.
Những kẻ vô cảm, sẽ là những tên nhanh nhất chộp lấy súng, và nã đạn vào đầu người khác, khi có dịp.

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2016

Cua dây, dây cua

Con cua, sợi dây hay Nền tảng đạo đức xh mình nó thế.
Re. 1 năm trước.
Chuyện lãng xẹt. Khách gọi cua luộc. Nhà hàng mang cua ra cân trước mặt khách. 1.2 ký. Con cua cõng sợi dây nặng gấp đôi nó. Khách hoàn toàn không mù, gật đầu cái rộp. Cua dọn lên. Khách đòi cân lại. 4 lạng. Đồ điên, dây gỡ rồi cân bằng mắt.
Thế là kiện cáo ỳ xèo lên tỉnh. Trung ương sẽ lập đoàn thanh tra. Chắc Bộ trưởng Du lịch lại ban hành 1 tỷ cái Thông tư về cua và dây để vớt vát hình ảnh cho ngành Du lịch "treo cua, bán dây thừng". Lại như vụ giá mì sân bay.
Khách sai là chắc. Khi mua cua đã đồng ý giá đó là gồm phụ tải 8 lạng của sợi dây. Đàng hoàng ra thì mua cua không dây, giá đắt gấp 3. Nhà hàng nói chúng tôi mua cua buộc dây, bán cũng buộc dây, sai gì nào?
Tôi mà là chủ tịch uỷ ban đạo đức thì ra lệnh đánh cho vợ chồng này mối đứa 4 hèo. Bù vào 8 lạng dây thừng.
Cho chừa thói đạo đức giả. Phá hoại sự cân bằng của cả hệ thống đã được xây dựng vững chắc mấy chục năm trên sự giả dối.
Sai là sai từ khi 90 triệu ng VN chấp nhận cái phụ tải DÂY THỪNG khốn nạn buộc vào tất cả các hoạt động của 1 xã hội ngớ ngẩn.
Khi cái DÂY THỪNG giả dối đó đã được cả xã hội chấp nhận như LẼ SỐNG rồi mà ai đó kêu toáng lên THELATHENAO thì quả lả bất tiện.
- điểm học đáng 5 thì đồng lòng đưa lên 10.
- công trình làm hết 1 tỷ thì cả lũ nhắm mắt nghiệm thu thành 3.
- thi đấu thể thao khu vực thì mặc cả chia nhau huy chương trên bàn đàm phán, còn tự hào lên báo bi bô kể thành tích.
- CSGT phạt thì móc ví dúi ngay 500k cho đỡ mất 1 triệu, còn đục lỗ thu bằng. Đi khỏi 10 m chửi ngay cả lò CA ăn bẩn.
- vào bệnh viện mà lấm lét như buôn ma tuý. Mắt trước mắt sau nhét ngay phong bì vào tay y tá bác sĩ. - "Lòng thành, bác cầm cho".
Thành cứt. Khuất mắt chửi mả bố người ta ngay.

Thứ Hai, 30 tháng 5, 2016

Thơ Tú UK

Về hưu rồi. Em đi chơi đây.
Em lên rừng, em đến với cây
Lên  non cao em chạm vào mây
Em xuống biển, em hoà vào sóng
Giữa mêng mang em muốn dương vây
Như nàng tiên cá của Disney
Tội gì sớm tối quanh quẩn bếp
Hầu mấy anh già ngất ngất ngây.

Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2016

Đầu tầu hỏa

Đàn ông như chiếc tàu hoả:
- Ở tuổi 20 là tàu chợ, ga nào cũng dừng.
- Ở tuổi 30 là tàu nhanh, chỉ dừng ở những ga lớn.
- Ở tuổi 40 là tàu tốc hành, chỉ dừng ở những ga lớn nhất.
- Ở tuổi 50 là chiếc đầu tàu, dừng lại chỉ để lắp chỉnh.
- Ở tuổi 60 không còn ra đường, chỉ nằm trong xưởng sửa chữa.