Pozdrav

Tady jsi doma, jen tady a nikde jinde je to tvá země, tobě patří a ty patříš k ní, jenom k ní.

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2018

PHƯƠNG PHÁP GIẢM CÂN

Ông Huynh nhậu nhiều nên mập quá. Ông đến bác sĩ kê đơn cho 7 viên thuốc và dặn uống trước khi ngủ. Đêm đầu tiên sau khi uống thuốc, ông thấy mình trôi dạt vào đảo hoang. Trên đảo có một cô gái đẹp không mặc gì. Ông liền rượt đuổi cô ta khắp đảo nhưng mà không tài nào bắt được. Tỉnh dậy thấy toát mồ hôi. Những đêm sau đó giất mơ lặp lại và có đêm bắt được, có đêm không. Kết quả ông giảm 25 kg. Ông Hoan hàng xóm cũng mập sau khi nghe kể sướng quá cũng tới bác sĩ và cũng được cấp 7 viên. Đêm đầu tiên ông ta háo hức chờ đắm tàu để dạt vào đảo hoang. Nhưng khác với ông Huynh, ông Hoan không thấy cô gái mà thấy một đám thổ dân rượt ông khắp đảo và cũng giảm được 25 kg. Ông ta liền tới gặp bác sĩ và thắc mắc:
- Tại sao cũng ông kê đơn mà ông Huynh mơ gặp gái, còn tôi gặp thổ dân là sao?
- Có gì đâu, ông Huynh đến phòng mạch tôi và trả tiền mặt, còn ông đến bệnh viện khám bằng sổ bảo hiểm y tế đó mà.

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2018

QUÊN

Cứ chiểu theo sách Đắc nhân tâm dậy, rằng, tên của một người là thứ âm thanh yêu quý nhất trần đời của người đó, thì mình rất nhiều phen đã trở thành kẻ đáng ghét nhất trần đời của người ta rồi. Vì sao, chán chả nói nữa. Giận mình lắm. Mà cũng hận đời lắm ý!
Có buổi sáng đi làm, vừa phi xe ra đầu phố thì một em gái xinh ơi là xinh ngồi ngay hàng bún gánh trên hè vẫy gọi rối rít, thân mật lắm. Tình huống bất ngờ, chẳng thể nhớ em là ai, tên em là gì. Thấy cái mặt mình đần thối, nụ cười trên gương mặt em tắt rất nhanh. Ú ớ mấy câu, "anh đang vội, lúc khác ngồi nhé...", rồi cắm cổ phóng như ma đuổi. Được một đoạn thì giật mình, thôi chết, là em N chứ ai! Mấy tháng trước, chả ngồi làm việc với em về bài vở chán chê trong phòng thu là gì! Giờ không có cơ hội sửa chữa rồi, vì lúc đó em đã hứng đủ cảnh bẽ bàng với chính mình và với mấy cô bạn ngồi ăn cùng rồi. Đau!
Lại có hôm ra đường mua bao thuốc lá thì đụng ngay thằng bạn cũ. Nói là cũ vì đứt liên lạc với nó có đến vài chục năm rồi. Thời trẻ trai oanh liệt, mình, nó và cả lũ mặt giặc vẫn có nhau trên từng cây số, thế mà giờ chịu không nhớ nổi cái tên!
Vỉa hè vắng, chẳng có hàng quán, hai thằng cứ thế cuốn nhau vừa đi vừa chuyện trò hồ hởi. Đành cứ diễn thôi, "Úi, anh em lâu quá nhể, các cụ thế nào, vợ con ra sao, mà vẫn con vợ cũ đấy hả?..." vân vân... Cái tên nó vẫn không bật ra! Lại "Nhớ con bé ấy không? Nó chia tay chồng cũ, bạn tôi, lại về ở với thằng chồng mới, cũng bạn tôi... A mà thằng T chết năm ngoái rồi. Nó ung thư gan..." vân vân... Cái tên nó vẫn không bật ra!... Lại "Dạo này hay tắc đường nhể. Ước gì biến mẹ đi đâu quách... A, mà sao mấy chú áo vàng cứ thích ra đứng giữa đường giơ cái que thế kia? Tội..." vân vân... Thế mà cái tên nó vẫn cương quyết không bật ra!...
Đến gần ngã tư đèn xanh đèn đỏ, thằng bạn mình bất ngờ dừng lại, mặt mũi cau có: "Này ông, đến lúc này, tôi có thể khẳng định, ông không nhớ tên tôi. Chán ông lắm!". Sĩ diện, định cãi, quên là quên thế đèo, nhưng sượng mồm không nói được, bèn gãi đầu "Ờ thì... ờ thì... đến tôi còn chán tôi nữa là...". Thằng bạn buông câu "Chào!", rồi nguẩy đít bỏ đi. Tự nhiên mình nổi cáu, gọi giật nó lại: "Này ông, thế tôi hỏi thật ông, ông có nhớ tên tôi?". Nó đáp tỉnh bơ: "Tôi mà nhớ tên ông thì việc đéo lẵng nhẵng theo ông suốt con phố dài thế! Dở hơi à?!..."
Liếu mịa tiên sư, thằng này là chó chứ không phải là người!!!
Hờ...

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2018

Thầy, trò

Hồi bé đi học, tôi nhớ đến trường gọi thầy giáo là thầy và xưng con. Thầy vẫn cầm thước kẻ quật vào tay con nếu viết không đúng dòng kẻ. Phụ huynh không ai dám kêu ca một tiếng, vì nghĩ rằng thầy có thương thì thầy mới đánh. Như cha dạy con vậy.
Hai ba năm sau, trò không xưng con nữa mà xưng em. Thầy gọi trò là em và không còn chuyện đánh học sinh nữa. Nhưng có thêm tiết mục quỳ trên bục hay đứng úp mặt vào tường. Giáo dục XHCN mà.
Sang Tiệp học, từ thầy giáo đến người dân gọi tôi là "ông", hay "ngài" (pane). Con gái thì được goi là cô (slečno). Cũng có lúc người ta gọi là đồng chí (soudruhu), nhưng rất ít khi. Nhất là sau lễ nhận bằng thì người ta luôn gọi là "ông kỹ sư", "hay ngài kỹ sư" tùy theo mình dịch. Ông nào sang đó cũng dùng từ đó thôi, thủ tướng hay tổng thống cũng thế.
Về công tác ở trường đại học. Thầy trò gọi nhau là đồng chí. Sinh hoạt liên chi đoàn, học sinh là đảng viên, còn thầy đang phải phần đấu, bị phê bình cứ nhũn như con chi chi.
May mắn được cái học bổng sang Pháp. Ở đó người ta gọi mình là ông, là ngài, "me sừ" (monsieur). Các cô gái thì được gọi là cô (madmoiselle) hay có chồng thì gọi là bà (madame).
Không hiểu tất cả những cái đó có liên quan gì đến tình trạng giáo dục hiện nay. Nhưng khi nhìn cái khẩu hiệu "Tiên học lễ, hậu học văn", tôi thấy rỗng tuếch.
Tôi có một người thầy khả kính. Cuồi đời thầy mở trường tư thục và mời tôi tham gia. Tôi bận không tham gia được, nhưng nghe ý tưởng của thầy thì nhân văn lắm, cao siêu lắm nên tôi làm được gì giúp thầy thì tôi cố làm. Thế rồi vài năm sau, bạn tôi đem con gửi gắm thầy và chứng kiến cảnh đau lòng Phụ huynh kéo đến cãi nhau tay đôi với thầy hiệu trưởng...
Còn ở trường tôi, một hôm có anh bạn đồng nghiệp ra ngồi quán chè xanh, nghe học sinh vanh vách kể chuyện với nhau về đời tư của chính mình, có những chuyện chẳng hề có, trong khi thầy ngồi đó mà chúng chẳng hề biết mặt.
Chuyển sang trường khác. Có hôm một thày giáo trẻ vì nhắc học sinh mất trật tự mà nó chẳng nghe thấy, bèn ném một cục phấn vào người nó. Nó bèn rủ thầy ra ngoài phố tay bo (để khỏi mang tiếng trường!). Thầy thì bị xúc phạm quá, không chịu đuợc muốn chơi luôn, may mà tôi ngăn lại .Tôi bảo là thầy không có bảo hiểm khi đánh nhau với học trò đâu. Chuyện tưởng dừng ở đó. Không ngờ mấy hôm trước nghe kể lại là thầy đi trên phố bị học sinh đuổi đánh bằng gậy.
Cũng có một chuyện mà tôi thấy mát lòng. Năm ở Canada về, tôi có mang theo chiếc USB 8Gb. Lúc đó ở ta còn hiếm lắm. Nó giúp tôi rất đắc lực trong giảng dạy. Nhưng một hôm, sau giờ ra chơi, tôi thấy chiếc USB cắm trên máy tính của mình bị đổi bằng một chiếc USB 2Gb.
Tôi nói với học sinh là thầy đau lòng lắm. Thầy đi dạy 30 năm rồi, sao lại bị học sinh đối xử thế này. Sau đó tôi mớm lời cho mấy thầy giáo trẻ, tuyên truyền là "với trình độ của thầy ấy thì thừa sức biết cái USB 2Gb ấy của ai". Nói vậy thôi chứ tôi cũng không làm được gì. Phục hồi toàn bộ các tệp bị xóa trên USB của học sinh, tôi chỉ thu được một thông tin đáng chú ý. Đó là bức ảnh của một cô gái trẻ rất xinh.
Chiều hôm sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại, từ bốt điện thoại công cộng. Người gọi cố tình làm méo tiếng mình.
- Thưa thầy, em là học sinh của thầy, đã trót dại... Em xim mang trả lại thầy cái USB.
Tôi bảo em là không có vấn đề gì. Em gọi cho thầy như thế này là tốt lắm rôi. Thầy sẽ giữ kín chuyện này.
Và hôm sau, em học sinh đó đã đến gặp tôi, rất ăn năn xin lỗi. Tôi tiếp em như khách và khuyên nhủ em, động viên em.
Đến nay thì tôi đã quên tên, quên mặt em học sinh đó. Nhưng tôi vẫn thầm mong em ra đời thành đạt.
Kể lại những điều này, tôi muốn nói một điều là trong giáo dục, để có thể dạy học sinh nên người, điều tối quan trọng là thấy phải tôn trọng trò và trò phải tôn trọng thầy. Quan hệ thầy và trò không phải quan hệ kẻ cho người nhận, mà là tình thân gia đình và đối đãi nhau với lòng tôn kính.
Chúng ta có thể chê học sinh thời nay, có thể chê phụ huynh học sinh thời nay. Nhưng họ đều đã đi ra từ cái lò giáo dục của chúng ta!

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2018

8 CÂU CHUYỆN HAY...

1) CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT
Một hôm nọ, thư ký nói với giám đốc:
- Anh à, em có bầu rồi.
Giám đốc vẫn làm việc, cười mỉm rồi nhẹ nhàng nói:
- Anh triệt sản lâu rồi.
Nữ thư ký ngây ra một lúc gượng cười nói:
- Em chỉ nói đùa với anh thôi mà.
Giám đốc nhìn cô một lúc, uống ngụm trà rồi nói:
- Anh cũng thế.
 Suy ngẫm:
Sống trong giang hồ, dù gặp việc gì cũng chớ hoang mang, cứ bình tĩnh rồi đâu sẽ có đó.
2) CÂU CHUYỆN THỨ HAI
Ba chàng trai đến nhà cô gái hỏi cưới. Phụ huynh mời tự giới thiệu.
A nói:
- Nhà cháu có vài tỷ đồng.
B nói:
- Nhà cháu có một loạt bất động sản, trị giá vài chục tỷ.
C nói:
- Cháu không có gì cả ngoài đứa con trong bụng con gái bác.
A, B không nói gì cả, chuồn đi.
 Suy ngẫm:
Khi cạnh tranh, chưa hẳn có tiền mới giải quyết được, mấu chốt là ta phải có nội ứng ở vị trí thích hợp.
3) CÂU CHUYỆN THỨ BA
Bảy năm trước anh ta bỏ rơi vị hôn thê để đi nước ngoài, giờ đã có thành tựu, nhớ về người xưa, lại được biết cô sống rất vất vả, nên tìm cách đến thăm.
Anh thấy cô đang cạo vảy cá, bên cạnh là một bé trai rất giống anh, đột nhiên trong lòng rất bối rối.
Cô tự dưng ngẩng đầu nói với sang dãy hàng đối diện:
- Anh còn không mau mà đi về nấu cơm cho con.
Anh thở dài một hơi, lặng lẽ bỏ đi.
Cô vội vã hướng sang bên người đàn ông phía đối diện nói:
- Chuyện vừa nãy cho tôi xin lỗi nhé.
Suy ngẫm:
Nếu đã không muốn trở thành gánh nặng của anh, thì cũng không muốn để anh phải sống trong áy náy.
4) CÂU CHUYỆN THỨ TƯ
Bố đang sửa xe, con trai cầm mảng đá vẽ lên vỏ xe. Bố nhìn thấy, giận quá, văng cái kìm sắt đánh vào tay con. Con phải nhập viện, gãy xương ngón tay. Con nhẹ nhàng nói với bố:
- Bố ơi, sẽ nhanh khỏi thôi, bố đừng lo nhé.
Bố cảm thấy vô cùng ân hận, đùng đùng chạy về nhà định đập nát xe ô tô của mình. Đập vào mắt bố là dòng chữ mà lúc nãy con đang viết dở: "Bố ơi, con yêu bố!"
Suy ngẫm:
Có rất nhiều việc nếu ta nghĩ kỹ hơn một chút rồi mới quyết định thì sẽ tốt hơn nhiều.
5) CÂU CHUYỆN THỨ NĂM
Trên thảo nguyên có hai mẹ con nhà sư tử. Sư tử con hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, hạnh phúc ở đâu?
Mẹ bảo:
- Hạnh phúc ở đuôi con đấy.
Sư tử con ngây ngô cứ gắng sức đuổi theo đuôi mình, mà mãi không thể bắt được.
Sư tử mẹ nhìn con cười hiền hậu nói:
- Ngốc ạ, không cần phải đuổi theo hạnh phúc. Chỉ cần con ngẩng cao đầu hướng về phía trước, thì hạnh phúc sẽ mãi mãi đuổi theo con.
 Suy ngẫm:
Nhiều khi ta không phải cố gắng đuổi theo thứ gì đó, cứ ngẩng cao đầu mà bước tiếp, thành công và hạnh phúc sẽ đuổi theo.
6) CÂU CHUYỆN THỨ SÁU
Cô gái mù không có gì cả, trên đời này chỉ còn có mỗi người yêu ở bên cạnh. Anh hỏi cô:
- Nếu mắt em khỏi rồi, em có lấy anh không?
Cô gái gật đầu đồng ý.
Rất nhanh sau đó, cô được hiến giác mạc, có thể nhìn thấy bình thường, mới phát hiện người yêu cô cũng bị mù.
Khi chàng trai cầu hôn, cô đã từ chối.
 Suy ngẫm:
Khi một số việc thực sự xảy ra, liệu rằng ai cũng có thể đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để yêu thương.
7) CÂU CHUYỆN THỨ BẢY
Khi cầu hôn anh nói:
- Hãy tin anh.
Khi cô sinh cho anh một đứa bé kháu khỉnh, anh nói:
- Để em phải vất vả rồi.
Khi con gái lấy chồng, anh nói:
- Còn có anh.
Khi cô lâm bệnh nặng, anh nói:
- Anh vẫn ở đây.
Khi cô sắp phải ra đi, anh nói:
- Em đợi anh nhé.
Anh chưa bao giờ nói: "Anh yêu em!" nhưng tình yêu chưa bao giờ rời xa!
 Suy ngẫm:
Có những người không giỏi biểu đạt nhưng ai dám nói họ thiếu thốn tình yêu.
😎 CÂU CHUYỆN THỨ TÁM
Con không nuôi được mẹ già, định cõng mẹ lên núi để mẹ lại đó. Buổi chiều tối, con nói với mẹ sẽ đưa mẹ lên núi dạo chơi. Mẹ phấn khởi trèo lên lưng con. Cả đường con chỉ nghĩ đến việc sẽ trèo lên thật cao rồi bỏ mẹ ở đó. Đến khi phát hiện ra mẹ đang âm thầm rắc hạt đậu xuống đường, con đã rất tức giận quát:
- Mẹ rắc hạt đậu làm gì hả?
Cuối cùng, mẹ đã trả lời một câu khiến đứa con khóc đẫm nước mắt:
- Con ngốc của mẹ, mẹ sợ tý nữa con đi về một mình sẽ bị lạc đường.
 Suy ngẫm:
Tình yêu thương của cha mẹ sẽ đi theo ta cả một đời, dù cho họ đã già, dù cho họ có rời xa!

Ngẫm...

1. Vợ muốn chồng về nhà sớm, nên đã ra quy định: Nếu sau 11h mà chưa về nhà là khóa cửa. Tuần đầu tiên đã có hiệu quả, tuần thứ 2 ông chồng lại về muộn, người vợ đã theo quy định mà khóa trái cửa…
Cuối cùng người chồng đã ngủ luôn ở công ty mà không về nhà nữa. Người vợ rất chán nản không biết phải làm sao, nhưng sau khi có cao nhân chỉ bảo, bà đã đưa ra một quy định mới:
Nếu như 11 giờ đêm mà chưa về bà sẽ mở cửa đi ngủ. Ông chồng nghe thấy rất kinh hãi, từ đó trở đi ông chồng luôn về rất đúng giờ.
Ngẫm: Qua đó chúng ta có thể thấy những quy định khắt khe không thể ép buộc được lòng người, mà nó phải xuất phát từ lợi ích của người phải thực hiện thì mới có tác dụng.
2. Gà con nói với mẹ: Mẹ có thể không đẻ trứng và đi chơi cùng con không? Gà mẹ trả lời: Không được, mẹ phải làm việc. Gà con lại nói: Nhưng mẹ đã đẻ rất nhiều trứng rồi. Gà mẹ trả lời: 1 ngày không đẻ trứng, dao thái thịt sẽ kề bên cổ, 1 tháng không đẻ trứng, thì chắc chắn mẹ sẽ phải nằm trong nồi.
Ngẫm: Bạn tồn tại bởi vì bạn tạo ra giá trị cho cuộc sống, bạn bị đào thải bởi vì bạn đã không còn giá trị. Giá trị của quá khứ không đại biểu cho tương lai, đó là lý do vì sao mỗi ngày chúng ta đều phải tiếp tục cố gắng…
3. Cây tre phải dùng 4 năm để mọc được 3cm, nhưng từ năm thứ 5 trở đi, nó có thể mọc 30cm mỗi ngày, chỉ trong vòng 6 tuần nó có thể mọc được 15m. Thực ra, cây tre đã sử dụng 4 năm đầu chỉ để phát triển bộ rễ.
Ngẫm: Đối với người hay sự việc thì cũng đều như thế, chúng ta không nên lo lắng phải làm nhiều mà không có hồi báo. Bởi vì khi chúng ta làm, chúng ta cho đi thì đây đều là giai đoạn cắm rễ. Đợi đến khi thời cơ đến, bạn sẽ vươn tới một tầm cao mà không ai dám ngờ tới
4. Người chồng về nhà sau một ngày làm việc vất vả, mở cửa nhìn thấy vợ đang đánh con. Chồng liền nhẫn nhịn đi vào bếp tìm đồ ăn, thấy nồi cháo trên bàn anh bèn múc một bát để ăn. Ăn xong anh nói, giáo dục con phải dùng đạo lý chứ không được dùng bạo lực. Người vợ nói:“Em vừa vất vả nấu nồi cháo ngon thế này, thế mà nó lại đi đổ nước tiểu vào, anh xem như thế thì ai mà nhẫn chịu được? Người chồng nghe thấy liền tức đỏ mặt, anh lập tức đứng dậy và tiến đến cậu con trai…
Ngẫm: Nếu như đứng ở ngoài cuộc, thì ai cũng có thể giữ được tâm thái hòa ái. Nhưng người trong cuộc thì rất khó giữ được bình tĩnh. Do đó không nên vội vàng đánh giá ai đó, bởi vì bạn không nằm trong hoàn cảnh của họ.
5. Lão hòa thượng hỏi tiểu hòa thượng: “Nếu như con tiến lên một bước là chết, lùi sau một bước cũng chết, vậy con sẽ làm như nào?” Tiểu hòa thượng liền trả lời: “Con sẽ đi sang đường bên cạnh.”
Ngẫm: Khi gặp phải tình thế tiến thoái lưỡng nan, nếu như chúng ta có thể đứng ở một góc độ khác để suy xét vấn đề, thì chắc chắn bạn sẽ tìm được một hướng đi mới.
6. Nếu như nhỏ một giọt mực vào một cốc nước, thì cốc nước này sẽ đổi mầu và không thể uống được nữa. Nếu một giọt mực nhỏ vào biển cả, thì biển vẫn mặn và vẫn xanh biếc như trước đây.
Ngẫm: Lý do là sự khoan dung và độ lượng của 2 cái này là khác nhau.
Kết: Nếu như chúng ta làm việc gì cũng nghĩ cho lợi ích của người khác trước, không ngừng cố gắng trong mọi hoàn cảnh để vươn lên. Đứng ở một góc độ khác để tìm hướng đi, và đứng ở góc độ của đối phương để hiểu người khác hơn và có một tấm lòng bao la như biển cả. Thì chắn chắn bạn sẽ là người mà ai ai cũng muốn kết bạn và cuộc sống sẽ mỉm cười với bạn.
Chúc bà con cuối tuần vui vẻ..!

Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2018

Mua rơm mà ăn...

- Sao anh không ngủ cứ nhìn xuống em hoài vậy?
- Anh ngủ chuyên nằm úp và mở mắt em ạ.
Cô gái kêu lạnh chân, nhờ tôi xuống kéo mền đắp dùm 2 chân.
- Lạnh quá anh ạ ? mình kể chuyện vui đi, em không ngủ được.
- Chuyện gì được nhỉ ? em kể trước đi.
- Chuyện về cô giáo anh nhé?
- Thôi thôi, chuyện giáo viên nghe buồn lắm, em kể chuyện gì vui vui một tí đi.
Em bắt đầu kể: "Vua đi đánh trận, giao thằng hầu trông nom công chúa xinh đẹp. Dặn thực hiện mọi yêu cầu của công chúa.
Đêm 1 công chúa cởi truồng gọi hầu vào phòng ngủ. Kêu lạnh. Hầu lấy mền đắp cho công chúa.
Đêm 2 lại gọi. Hầu vào phòng không thấy có mền đâu nữa. Hầu lấy rèm cửa đắp cho công chúa.
Đêm 3 lại gọi. Không có mền, không có rèm. Hầu cởi áo đắp cho công chúa.
Vua đi trận về hỏi công chúa?
- Hầu có làm theo yêu cầu của con không ?
- Chả làm gì cả cha ạ.
- À... à.... Vậy thì mai chém.
Trước khi chết, hầu than vãn với đao phủ. Đao phủ bảo:
- Thấy đống rơm kia không ?
- Thấy.
- Ăn đi. Mày đúng là 1 con bò.
Tôi phá lên cười vì câu chuyện của em và tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Lúc đến trạm dừng chân, em quyết định đổi chuyến xe khác. Tôi nhanh tay giúp em lấy hành lý. Em đưa tôi tờ 100K. Tôi ngạc nhiên hỏi:
- Tôi chỉ muốn giúp em thôi mà.
- Anh cầm đi. Tiền này để anh mua rơm mà ăn.
.....
Tôi ngơ ngác không hiểu???
....
Cả nhà có ai không hiểu như em không
....
Sưu tầm

Tiếng Việt tuyệt vời.

Nhà nghiên cứu Dân tộc học và Việt học Đinh Trọng Hiếu từ Paris vừa gửi cho tôi một bài thơ sưu tầm được.
Không biết tác giả bài thơ là ai nhưng tôi phải bái phục.
Người Việt phải giữ gìn tiếng Việt.
Đừng giở những thứ trò cải tiến nhảm nhí. Cải tiến nhảm nhí chính là phá hoại chữ nghĩa của bao thế hệ cha ông để lại.
Xin cảm ơn Anh Đinh Trọng Hiếu và xin chia sẻ cùng quý vị bạn bè.
                                       (lượm lặt trên Internet)
                                                                                                  
TIẾNG VIỆT TUYỆT VỜI

1. Bài thơ gốc.

Ta mến cảnh xuân ánh sáng ngời
Thú vui thơ rượu chén đầy vơi
Hoa cài giậu trúc cành xanh biếc
Lá quyện hương xuân sắc thắm tươi.
Qua lại khách chờ sông lặng sóng
Ngược xuôi thuyền đợi bến đông người
Xa ngân tiếng hát đàn trầm bổng
Tha thướt bóng ai mắt mỉm cười.

2. Ðọc ngược bài gốc từ dưới lên:

Cười mỉm mắt ai bóng thướt tha
Bổng trầm đàn hát tiếng ngân xa
Người đông bến đợi thuyền xuôi ngược
Sóng lặng sông chờ khách lại qua
Tươi thắm sắc xuân hương quyện lá
Biếc xanh cành trúc giậu cài hoa
Vơi đầy chén rượu thơ vui thú
Ngời sáng ánh xuân cảnh mến ta.

3. Bỏ hai chữ đầu mỗi câu trong bài gốc,
(ta được bài ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng):

Cảnh xuân ánh sáng ngời
Thơ rượu chén đầy vơi
Giậu trúc cành xanh biếc
Hương xuân sắc thắm tươi
Khách chờ sông lặng sóng
Thuyền đợi bến đông người
Tiếng hát đàn trầm bổng
Bóng ai mắt mỉm cười.

4. Bỏ hai chữ cuối mỗi câu trong bài gốc,
đọc ngược từ dưới lên, ta được bài
(ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng):

Mắt ai bóng thướt tha
Ðàn hát tiếng ngân xa
Bến đợi thuyền xuôi ngược
Sông chờ khách lại qua
Sắc xuân hương quyện lá
Cành trúc giậu cài hoa
Chén rượu thơ vui thú
Ánh xuân cảnh mến ta.

5. Bỏ ba chữ cuối mỗi câu trong bài gốc,
(ta được bài tám câu x bốn chữ)

Ta mến cảnh xuân
Thú vui thơ rượu
Hoa cài giậu trúc
Lá quyện hương xuân
Qua lại khách chờ
Ngược xuôi thuyền đợi
Xa ngân tiếng hát
Tha thướt bóng ai.

6. Bỏ ba chữ đầu mỗi câu trong bài gốc,
(đọc ngược từ dưới lên, ta được bài tám câu x bốn chữ).

Cười mỉm mắt ai
Bổng trầm đàn hát
Người đông bến đợi
Sóng lặng sông chờ
Tươi thắm sắc xuân
Biếc xanh cành trúc
Vơi đầy chén rượu
Ngời sáng ánh xuân.

7. Bỏ bốn chữ đầu mỗi câu trong bài gốc,
(ta được bài tám câu x ba chữ).

Ánh sáng ngời
Chén đầy vơi
Cành xanh biếc
Sắc thắm tươi
Sông lặng sóng
Bến đông người
Ðàn trầm bổng
Mắt mỉm cười.

8. Bỏ bốn chữ cuối mỗi câu trong bài gốc,
(đọc ngược từ dưới lên, ta được bài tám câu x ba chữ).

Bóng thướt tha
Tiếng ngân xa
Thuyền xuôi ngược
Khách lại qua
Hương quyện lá
Giậu cài hoa
Thơ vui thú
Cảnh mến ta./.

(KHÔNG BIẾT TÁC GIẢ)

Nhà Nghiên Cứu Đinh Trọng Hiếu sưu tầm.