Pozdrav

Tady jsi doma, jen tady a nikde jinde je to tvá země, tobě patří a ty patříš k ní, jenom k ní.

Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014

Vánoce - Nový rok


Hezké prožití vánočních svátků, šťastný Nový rok a 
hodnězdraví, pohody a úspěchů v celém příštím roce
přeje




Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2014

Gặp mặt nhân dịp Noel 2014

Ngày mai (21/12) từ 10h00 Đại diện lưu học sinh Tiệp Khắc (Khởi xướng là nhóm LHS Zahradky) tổ chức gặp mặt cựu LHS toàn Tiệp Khắc nhân dịp VÁNOCE 2014.
Trân trọng kính mời Dân Tiệp mọi thời đại tới dự, cùng chung tay tổ chức để buổi sinh hoạt thành công tốt đẹp tại:
Nhà hàng bia Séc - Bohemia, số 9 Hoàng Cầu
Ẩm thực TK, âm nhạc và văn hóa TK, karaoke tẹt ga tới 14h30.
Rất hân hạnh được đón tiếp


Chuyện vui ngày Noel của đọc giả Dân Tiệp gửi tới:
  
*Nấu ăn quá giỏi!*
Một bà kể với bạn:
- Mỗi lần muốn ăn ngon là tôi nấu món riêu cua.
- Hẳn chị giỏi món đấy lắm nhỉ?
- Không. Nhưng khi tôi dọn ra là ổng bảo: “Thay đồ đi, mình đi ăn nhà hàng em".


*Độc lắm con ơi!*
Ông bố liếc vào sách sinh vật của con, hỏi:
- Nấm mối à. Độc lắm đấy!
- Không, bố à. Nấm này rất ngon, sao bố lại nói vậy?
- Vì lần đi hái nó mà bố gặp mẹ


*Con gì?*
​ - Đố anh con gì leo lên đầu mình được thì không bao giờ xuống ?
- Con khỉ.
- Không phải.
- Con mèo.
- Sai.
- Vậy chứ con gì ?
- Con .... vợ.


*Thất bại!*
Một người kể với bạn:
- Hai lần hôn nhân của tôi đều thất bại cả.
- Sao thế?
- Người vợ thứ nhất đã bỏ đi.
- Còn người thứ hai?
- Cô ta không chịu đi!


*Siêu!*
Sau khi mua sắm ở Siêu Thị xong,
Một nhóm Siêu Sao, Siêu Mẫu,
Lên một Siêu Xe,
Lao vào đường Siêu Xa Lộ,
Chạy cực kỳ Siêu Tốc,
Tai nạn Siêu Khủng đã xảy ra...
Tất cả đều Siêu Thoát ...

CÂU CHUYỆN CON LỪA VÀ BÀI HỌC CUỘC SỐNG

Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống một cái giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả.
Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu, lừa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài.
Cuộc sống sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng.
ST

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

Phương pháp "tiếu lâm" để trị Rắn cắn!


Một phương pháp rất đơn giản nhưng cứu người bị rắn độc cắn công hiệu cấp thời.

Người biết phương pháp chữa trị nầy nhờ có thời gian làm việc chung với những người lính Thượng ở tỉnh Bình Long. Những anh lính nầy nói cho biết lý do tại sao người Thượng đi rừng lúc nào cũng có người đàn bà đi theo bên cạnh (để cứu cấp khi lỡ bị rắn cắn).

 Khi rủi ro bị rắn độc cắn (bất cứ loại rắn nào), nhờ người đàn bà dùng miếng bông gòn quẹt vào cửa mình, (khong dùng khi có kinh nguyệt), rồi đắp lên chỗ rắn cắn sẽ hết nọc độc ngay tức khắc. (Nếu không có bông gòn thì lấy ngón tay quẹt). Chất nhờn trong cửa mình người đàn bà làm tan biến ngay nọc độc của rắn, hay bất cứ nọc độc nào như rết, bò cạp, ong ong... đót.

Chính bản thân Tâm Bền, mùa nắng năm 1984, trong lúc làm cỏ mía, bị rắn hổ cắn, thằng con trai tôi chạy đến nhà bà chị dâu cho hay (vì chạy về nhà tôi đường xa gấp đôi): "Bác ơi ba con vừa bị rắn hổ cắn, ba con biểu chạy đến bác, bác làm thuốc cứu ba con" (bà chị đâu đã được tôi mách trước đây khi chị cũng bị rắn cắn. Khu ruộng nhà tôi rất nhiều rắn hổ), là bà chị dâu biết ngay nên vội lấy miếng bông gòn lớn cỡ ngón tay quẹt và đưa cho con tôi cầm về và đấp ngay vào vết rắn cắn. Nhờ phương pháp chữa trị nầy mà khoảng 5 phút sau tôi tỉnh táo như không có việc gì xảy ra.

Ở địa phương tôi (xã Phước Lưu, Quân Gò Dầu Hạ (Hiếu Thiện), tỉnh Tây Ninh), nhiều người bị rắn hổ cắn nhưng được cứu sống nhờ tôi đã chỉ phương pháp nầy.

RẤT HAY QUÝ VỊ ƠI. NÊN PHỔ BIẾN CHO NHIỀU NGƯỜI CÙNG BIẾT ĐỂ TRÁNH CHẾT OAN KHI BỊ RẮN ĐỘC CẮN, TỘI NGHIỆP.

Phương pháp trị rắn cắn nầy có phổ biến trong Đặc San GỌI ĐÀN số 4 (trang 62) phát hành tháng 3 năm 2009.

Tâm Bền 

Sự im lặng ngọt ngào

Buổi chiều ngày 24 tháng 12 năm 2004, Wendy, cô sinh viên năm thứ hai đại học Dược Khoa đang đứng đợi chuyến xe lửa của thành phố NewYork để trở về nhà.
Tất cả các anh chị em của cô đều hẹn là sẽ về nhà đúng 7 giờ, để đoàn tụ trong buổi cơm chiều thân mật cùng cha mẹ, theo truyền thống của gia đình họ. Bỗng Wendy để ý đến một cặp nam nữ đang đứng cách cô vài bước, họ đang ra dấu bằng tay để giao lưu với nhau.
Wendy hiểu được ngôn ngữ ra dấu bằng tay vì trong những năm đầu đại học cô đã tình nguyện làm việc trong trường tiểu học dành cho người khuyết tật nên đã học được cách ra dấu tay để trò truyện với những người câm điếc.
Vốn tính chịu khó học hỏi, Wendy đã khá thông thạo ngônngữ này. Nhìn vào cách ra dấu của hai người khuyết tật ở trạm xe, Wendy đã “nghe lóm” được câu chuyện của hai người. Thì ra, cô gái câm hỏi thăm đường đến một nơi nào đó, nhưng chàng thanh niên câm thì “trả lời” là anh không biết nơi đó. Wendy rất thông thạo đường xá trong khu vực này, nên cô mạnh dạn đứng ra chỉ dẫn cho cô gái. Dĩ nhiên cả ba đều dùng cách ra dấu bằng tay, để “nói” trong câu chuyện của họ.
Khi xe lửa đến trạm, thì Wendy và hai người bạn mới quen đã kịp thời trao đổi địa chỉ email cho nhau. Những ngày sau đó, ba người tiếp tục trò chuyện dùng tin nhắn của điện thoại di động, rồi dần dà họ trở thành bạn thần giao cách cảm với nhau.
Chàng trai kia tên là Jack và cô gái tên là Debbie. Jack cho biết, anh đang làm việc cho một hãng xuất nhập khẩu, và ở cách nhà Wendy không xa.
Từ những tin nhắn điện thoại, email thăm hỏi xã giao lúc đầu, cả hai dần dần tiến đến chỗ trở thành bạn thân lúc nào không hay. Đôi khi Jack đến trường đón và mời cô đi ăn. Cả hai thích khung cảnh êm đềm trong công viên, nên thường yên lặng đi bên nhau trong những giờ phút nghỉ ngơi.
Tuy phải ra dấu để trò chuyện, nhưng Wendy không cảm thấy bất tiện, mà cô lại có dịp trau dồi “thủ thuật”, để nghệ thuật ra dấu của cô càng lúc càng tinh xảo hơn. Đến mùa thu năm đó, thì hai người đã thân thiết như một cặp tình nhân. Wendy đã quên hẳn Jack là một người khuyết tật, cho nên lần đầu tiên khi Jack ra dấu “I Love You”, thì Wendy đã nhẹ nhàng ngả đầu vào vai anh.
Sau những giờ học, thỉnh thoảng Wendy cũng vào chatroom đấu láo với bạn bè, mỗi khi Wendy đặt câu hỏi “Bạn có thể có tình yêu với một người câm điếc hay không?”, thì hình như không có bạn bè nào của cô có được câu trả lời dứt khoát. Điều này đã khiến cho Wendy bị dày vò không ít.
Vào dịp lễ Tạ ơn năm đó, Jack tặng cho Wendy một bó hoa hồng kèm theo câu ra dấu: “Wendy có chịu làm bạn gái của mình không?” Wendy vừa vui mừng vừa kinh ngạc, nhưng sau đó, là những sự mâu thuẫn khổ sở trong nội tâm. Wendy biết rõ là cô sẽ gặp phải sự phản đối mạnh mẽ của những người thân.
Quả nhiên cha mẹ cô khi biết rõ sự việc, đã dùng đủ mọi phương thức, để mong lôi kéo đứa con gái “lầm đường lạc lối” trở về. Thôi thì hết chú bác, cô dì, lại đến các anh chị em, bạn học, được cha mẹ có vận động tới để làm thuyết khách.
Đứng trước áp lực này, Wendy chỉ có thể phân trần với gia đình về nhân cách cao cả của Jack, cô còn cho mọi người biết là thái độ lạc quan, đầu óc thực tế, tích cực của anh, đã khiến cô cảm thấy gần gũi hơn những bạn trai mà cô đã từng quen biết trước đây.
Gia đình sau khi nghe giải bày, đã không còn quá khắt khe phê bình, mọi người dự định là sẽ gặp mặt Jack trước, rồi mới có thể đánh giá cuộc tình của hai người.
Cả nhà đồng ý là sẽ gặp mặt Jack vào trưa ngày 25 tháng 12, sau khi mọi người đã hưởng được một đêm Giáng sinh bình yên, cho tâm tư lắng đọng. Wendy đã có quyết định trong đầu, nếu như cha mẹ, anh chị của cô có những cử chỉ, hành động khinh miệt Jack, thì cô và Jack sẽ đi đến nhà thờ sau đó, để xin ơn và chúc lành của Thiên Chúa.
Trên đường dẫn Jack đến nhà, tâm trạng hồi hộp của Wendy, đã không thoát khỏi cặp mắt quan sát của Jack, anh mỉm cười ra dấu cho cô:
- Wendy yên tâm, bảo đảm với em là cha mẹ em sẽ hài lòng. Anh cho họ biết là anh sẽ thương yêu em, chăm sóc em suốt đời.
Đó là lần đầu tiên trong đời, cô sinh viên trường dược rơi những giọt lệ cảm động.Vừa vào đến nhà, Wendy nắm tay Jack đi đến trước mặt cha mẹ, cô nói:
- Thưa ba má, đây là Jack, bạn trai mà con thường nhắc đến.
Câu nói của cô vừa thốt ra, thì tất cả những hộp kẹo bánh, hoa tươi trên tay Jack, tức thời lộp độp rơi xuống đất, anh nhào tới ôm lấy cô vào vòng tay khỏe mạnh của anh.
Một điều mà Wendy không thể ngờ được, là cô bỗng nghe một giọng nói thảng thốt phát ra từ miệng của Jack:
-Trời đất, em biết nói à?
Đó cũng chính là câu mà Wendy muốn hỏi Jack.
Mọi người ngoài cuộc đều ngẩn ngơ ngạc nhiên, trong khi hai người trong cuộc thì ôm nhau cười, nói, la, hét, nhảy nhót như điên dại. Thì ra Jack cứ ngỡ Wendy là một cô gái câm, thế mà anh vẫn sinh lòng quyến luyến, mà còn muốn tiếp tục đi đến hôn nhân. Wendy cũng tự hào có quyết định sáng suốt, vì đã chọn được người tình trong mộng tuyệt vời nhất thế gian.
“…Thượng Đế của chúng ta đang ngự ở trên cao, hình như cũng đang che miệng cười cho trò đùa mà ngài đã đạo diễn suốt một năm qua…”
(Dành cho những người đang yêu nhưng chưa dám thổ lộ cùng người mình yêu).

Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

BTC dự án 1. setkání bývalých praz. strojaru

Dự án táo bạo và hấp dẫn: Gặp mặt dân máy Praha mọi thời đại do các sáng lập viên dưới đây đề xuất. Chúc các bạn thành công đề cho các đơn vị khác noi theo:


Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014

Ung thư với người giầu - nghèo

Buổi sáng mùa thu hôm ấy. Tại một bệnh viện có hai bệnh nhân đến khám ung thư.

Sau khi xét nghiệm một chị bị ung thư vú còn một chị bị ung thư tử cung.

Chị ung thư vú có chồng làm nghề bơm vá xe ngoài thị trấn. Chị ung thư tử cung có chồng làm giám đốc công ty ở một thành phố lớn.

Hôm đó cả hai ông chồng đều bận. Ông chồng giám đốc thì bận đi họp. Ông chồng bơm xe thì bận việc nhà với lũ con thơ nên không ai đi cùng hai bà vợ đến phòng khám được.

Sau khi bác sĩ khám và làm các thủ tục xét nghiệm xong cho hai chị. Chị có chồng làm giám đốc nói nhỏ vào tai bác sĩ:
- Bác sĩ làm ơn chữa trị giúp em. Có thuốc ngoại nào tốt tốt thì kê đơn cho em, chồng em có tiền, bác sĩ cố gắng giúp em điều kiện tốt nhất, máy móc nào hiện đại nhất bác sĩ nhé. Chồng em có tiền mà.

Bác sĩ trả lời:
- Chúng tôi có phác đồ điều trị đúng bệnh. Thuốc nào chữa được thì tôi viết đơn, chứ không cứ gì thuốc ngoại mới là tốt.

Đến lượt chị bệnh nhân là vợ anh bơm xe thì chị nói nhỏ với bác sĩ:
- Bác sĩ ơi, em biết bệnh này nếu chữa được chắc tốn nhiều tiền lắm. Thôi, bác sĩ cứ để kệ em, cho em ít thuốc giảm đau cũng được, vợ chồng em kiếm được đồng tiền khó khăn lắm bác sĩ ạ.

Chị còn nói thêm:
- Nếu chồng em đến bác sĩ cứ nói bệnh giai đoạn cuối rồi, không còn hy vọng nữa đâu, nói vậy để chồng em khỏi bán nhà bán đất đi mà chữa cho vợ.

Bác sĩ nghe thế cảm động lắm. Ông ta nói:
- Chị cứ yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để chữa bệnh cho chị.

Đến chiều anh bơm xe vào thăm vợ, trước khi vào anh gặp bác sĩ hỏi về bệnh tình của vợ. Anh đưa một cái phong bì mỏng cho bác sĩ nói:

- Trăm sự nhờ bác sĩ giúp đỡ vợ tôi, bác sĩ xem có loại thuốc nào tốt tốt thì kê đơn cho vợ tôi uống. Tôi lo được tiền mà.

Bác sĩ đành cầm cái phong bì vì nếu không cầm anh bơm xe đó lại cảm thấy chưa yên tâm. Và bác sĩ nói:
- Anh yên tâm đi, chúng tôi sẽ làm hết trách nhiệm của mình. Anh bơm xe lại nói nhỏ với bác sĩ:
- Bác sĩ làm ơn nói giúp rằng bệnh vợ tôi chỉ vài hôm là ra viện nhé, bệnh không nguy hiểm đâu, như thế vợ tôi mới yên tâm.


Một lúc sau chồng chị ung thư tử cung là ông giám đốc đi họp về, ông đi xe ô tô xịn, quần áo phẳng phiu, đầu vuốt keo bóng mượt cắp cái cặp đen đi cùng với một lái xe riêng đến. Ông giám đốc có hỏi bệnh tình của vợ. Bác sĩ nói nguy kịch lắm.

Ông giám đốc đưa cho bác sĩ một phong bì dày cộm và nói:
- Dạ, dạ, tôi hiểu.
Và ông giám đốc còn nói thêm:
- Bệnh đã đến giai đoạn cuối chưa bác sĩ?

Bác sĩ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đó thì ông giám đốc nói nhỏ vào tai bác sĩ:

- Không cần thuốc men gì hết nhé, chỉ cho mấy viên giảm đau thôi, đi nhanh cho đỡ tốn kém.

Bác sĩ nghe xong câu nói đó đã hiểu…