Ngày trước, bạn mình làm thư ký cho giám đốc Sở.
Có một vụ việc vở lỡ, sếp dính nặng, xin bạn mình gánh hộ hết sai phạm.
Bạn mình vào tù. Sếp bị khiển trách rồi ổn. Ba năm sau, bạn mình hết
án, hí hửng đưa vợ đến ra mắt sếp để nối việc, vì nghĩ, chuyện này với
sếp là chuyện vặt, dù sao cũng là cái nghĩa, cái ơn sâu, “Lê Lai cứu
Chúa”. Vừa tới cửa, bạn mình vừa ngoạc mồm ra cười, chưa chào thì sếp
hỏi:
-Cậu là ai nhỉ? Mình có khách nhé.
Sếp đóng cửa.
Bạn mình hận. Nhưng im lặng.
Tức chí bấm chí. Người ta nói, quân tử trả thù 10 năm chưa muộn. Nhưng
bạn mình đến 15 năm sau, với biết bao gian khó, từ hai bàn tay trắng,
vươn lên thành một đại gia có tên tuổi trong kinh doanh, một nhà thầu
lớn.
Nhờ trúng được một dự án cấp Quốc gia, hôm khởi công, có các Cụ
to ngất về dự. Bất ngờ, bạn mình nhận ra ông sếp ngày xưa, giờ đã lên
tới lãnh đạo cấp Cục. Hình như thấy bạn mình trở thành Đại gia, lại anh
anh em em với các Cụ, ông sếp kia mò tới, giả lả với bạn mình, kêu tên,
kêu tuổi, nói, ôi trời ơi, hóa ra anh à, anh khỏe không, làm ăn phát đạt
quá nhỉ, lại chủ cả công trình cấp quốc gia thế này vinh dự cho địa
phương ta có người con như anh. Trước mặt bá quan văn võ, bạn mình hỏi
lạnh tanh:
-Cậu là ai nhỉ?
Ông sếp cũ miệng đang há ra chợt méo xệch về một bên, rồi lủi thẳng.
Là đại gia xây dựng, mặc nhiên muốn trúng thầu thì phải quan hệ, chung
chi, quân xanh quân đỏ, lách luật, hợp tác, dựa vía, dựa thế, ngọt bùi
cay đắng có cả.
Phải đến 29 tết, may ra bạn mình mới ngớt việc. Hai
thằng kiểu gì cũng gặp nhau, chén chú chén anh, tổng kết nhiệm kỳ năm.
Năm vừa rồi cũng thế. Cũng đã chiều 29 tết. Hai thằng đang ngồi thì bạn
mình nghe cú điện thoại. Vâng vâng dạ dạ xong, mình thấy bạn mình không
được vui. Hỏi, có chuyện gì. Bạn mình cười mếu, nói, bỏ mẹ ông ạ, mình
đã đi hết lượt quà tết các sếp, thăm hết lượt, chúc tết hết lượt, tưởng
xong, ai ngờ sót mất một ông. Thì sao? Sao nữa, ông ấy vừa gọi, nói, bác
chúc chú năm mới dồi dào sức khỏe, làm ăn tấn tới, hạnh phúc và thành
đạt. Mình nói, hay quá nhỉ. Bạn mình nói hay gì, ông ấy nói tiếp, mấy
năm rồi anh em sát cánh bên nhau, bác bên chú, năm tới có lẽ chú đã
khỏe, mạnh chân mạnh tay, chắc không cần bác giúp nữa nhỉ, thế là bác
cũng vui nhé. Chúc chú thành công. Mình lại nói, thì đúng quá, ông đang
làm ăn tấn tới mà. Bạn mình nói, ý văn học đấy ông ạ, ông là trưởng thôn
sao ngu thế, nói vậy là ý văn học, rằng, tại sao tết này mày không thăm
tao, không chúc tết tao, thì từ giờ, tao cạch mặt mày, không dự án dự
iếc, công trình công triếc, trúng thầu trúng thiếc, vay nợ vay niếc…ông
hiểu không? Mình vẫn ngớ ra. Bạn mình đứng dậy. Tôi phải đi ông ạ, phải
bằng mọi cách có mặt tại nhà bác ấy trước giao thừa.
Hai ngày sau,
mồng 2 tết, mình gặp lại, hỏi hôm đó ra nhà ông ấy chúc tết trước giao
thừa chứ. Bạn mình gật đầu, nói, tới cổng, ông ấy ra nhìn qua cánh cổng
sắt rồi hỏi: Cậu là ai nhỉ. Rồi quay vào. Bạn mình cố gọi mà không được.
Bạn mình đứng trong mưa, phát khóc, may có vợ ông ấy ra, bạn mình nói,
em lạy chị, chị nhận quà tết giúp em, anh chị mà không nhận quà, em thà
đứng đây suốt đêm. Bà ấy hỏi: Cậu là ai nhỉ? Mình nói, dạ ai cũng được
hết, mong chị…May bà ấy cầm quà.
Mình hỏi, giờ làm sao? Bạn mình nói, năm tới sẽ là năm khó khăn chứ sao nữa.
Mình lại hỏi, cầm quà rồi, coi như vẫn chúc tết rồi, có gì khó khăn nữa.
Bạn mình nói, quà tết có thì có rồi, nhưng chậm cũng chết ông ạ. Họ
nói, a ha, thằng này coi nhà mình loại vứt đi mới đến muộn vậy mà. Nhưng
đi tết sớm quá, họ cũng nói, a ha, thằng này coi mình là khách đối tác
vòng ngoài nên đi sớm cho xong việc đấy mà. Cực ông ạ.
Mình chia tay
bạn, tần ngần bước, ước, giá như bạn bè mình chúng nó cố lên, làm thật
to, thật to, to như Vua, rồi có hôm nó nhớ đến mình về thăm nhỉ? Chà
chà, Vua về thăm trưởng thôn Khoai Lang là hơi bị oách.
Mình sẽ bước ra, nhìn thằng bạn Vua của mình, hỏi:
-Cậu là ai nhỉ?
Đã. Sướng như ăn khoai lang luộc chấm mật mía thời bao cấp
He he.
Pozdrav
Tady jsi doma, jen tady a nikde jinde
Ceskoslovensko
Hiển thị các bài đăng có nhãn NV Nguyễn Quang Vinh (FB). Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NV Nguyễn Quang Vinh (FB). Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013
ANH CỨNG QUÁ CƠ.
Sếp châm điếu thuốc:
-Nói sơ qua xem nào
-Dạ. Kết luận thanh tra khẳng định nội dung tố cáo sếp cả về sai phạm chiếm đất công làm đất tư, cả về việc ký một vài quyết định làm mất của dân gần 100 hecta ruộng lúa, cả việc sếp quan hệ bất chính với cô nhân viên văn phòng, cô ấy sinh con, và chồng cô ấy đã gửi mẫu xét nghiệm, đúng là con sếp…và một vài việc khác nữa…Theo như thông tin nắm được, việc bố trí cho sếp ở vị trí mới sẽ không thể thực hiện, nặng thì cách chức, nhẹ thì cảnh cáo và nghỉ hưu.
-Kết luận thanh tra có rồi?
-Vâng.
-Dự thảo thanh tra chứ?
-Vâng. Dự thảo ạ.
-Một số báo cũng chuẩn bị viết bài về những tiêu cực của tôi nhỉ?
-Vâng ạ. Các phóng viên đang săn lùng thanh tra để xin báo cáo kết luận. Nhưng về nguyên tắc, kết luận thanh tra đang dự thảo vì thế chưa công bố.
-Uống nước đi. Đúng 2 giờ chiều lên gặp anh Năm. Đúng 4 giờ chiều tới gặp chú Mười. Đúng tối nay, tôi đã hẹn, chúng ta gặp chị Sáu.
Gặp anh Năm:
-Thôi, khỏi cần tình bày, mày làm quản lý như thế là chết…Tao nghe chúng nó báo cáo rồi. Khó gỡ đấy.
Sếp lại châm điếu thuốc:
-Nếu anh Năm thấy khó gỡ thì em về, có gì em sẽ báo cáo hết với cấp trên. Em sẽ báo cáo trung thực về khuyết điểm của em.
-Khoan..Từ từ…Trung thực là trung thực thế nào. Chú làm vậy là chú có ý ám chỉ rằng, báo cáo của chú sẽ giết anh luôn chứ gì.
-Không dám anh Năm. Chẳng qua mấy vụ lẻ tẻ đó có anh Năm bút phê thì em mới dám…
-Thôi được, về đi. Để tao nói bên thanh tra xem xét lại nội dung, cắt bớt, và sẽ công bố sau đại hội, được chưa?
-Mang ơn anh Năm
Gặp chú Mười.
Sếp lại châm điếu thuốc:
-Báo cáo chú Mười, mấy tờ báo…
-Tao biết rồi…Nhân chứng vật chứng như thế, báo chí nó muốn viết là phải..
-Vâng. Cháu cũng nghĩ là chú Mười ủng hộ cho báo chí vạch khuyết điểm của cháu trước đại hội. Cháu cám ơn chú Mười. Cháu về.
-Cái gì thế? Mày đến nói câu ấy rồi về là sao?
-Dạ. Thì cháu sẽ gặp các nhà báo, thú nhận, thẳng thắn, trung thực mọi khuyết điểm của cháu thôi…
-Khoan..Từ từ…Trung thực là trung thực thế nào. Mày làm vậy là có ý ám chỉ rằng, báo cáo của mày sẽ giết tao luôn chứ gì.
-Thì mấy vụ lẻ tẻ đó, không có bút phê của chú Mười, cháu sao dám quyết.
-Thôi được, để tao gọi mấy tờ báo, tao sẽ ủng hộ nó đăng bài, nhưng đăng sau đại hội, được chưa?
-Dạ. Mang ơn chú Mười.
Gặp chị Sáu.
Sếp lại châm điếu thuốc:
-Xin lỗi chị Sáu, việc vỡ lở ra như vậy, căn biệt thự mới sang tên cho chị Sáu em xin lấy lại. Coi như em mắc lỗi với chị. Em sẽ trung thực báo cáo với cấp trên về tất cả những khuyết điểm.
-Khoan..Từ từ…Trung thực là trung thực thế nào. Cậu làm vậy là có ý ám chỉ rằng, báo cáo của cậu sẽ giết chị luôn chứ gì.
-Dạ đâu dám thế. Mấy cái dự án biệt thự lẻ tẻ nếu không có chữ ký của chị, em đâu dám tung hoành.
-Thôi được, cái này để chị nói giúp, làm gì thì làm, cứ sau đại hội là được nhỉ?
-Dạ. Mang ơn chị Sáu.
Đại hội xong, với chức vụ rất cao, tay thư ký cười cười nhìn sếp:
-Công nhận, em không ngờ anh cứng quá cơ sếp ạ. Vào em, gặp mấy ông mấy bà, em vãi linh hồn
Sếp châm điếu thuốc:
-Cứng gì…Lần đó, mày không thấy đâu, tao mềm oặt ra.
-Vâng ạ.
-Mày biết vì sao tao cứng không?
-Có thể do…cơ địa
-Ngu lắm con ạ. Khi đã gia nhập vào lợi ích nhóm, nếu phải hy sinh là hy sinh tất, chứ không thể chết, hiểu chứ?
-Vâng ạ. THÀ HY SINH CHỨ KHÔNG CHỊU CHẾT
-Nói sơ qua xem nào
-Dạ. Kết luận thanh tra khẳng định nội dung tố cáo sếp cả về sai phạm chiếm đất công làm đất tư, cả về việc ký một vài quyết định làm mất của dân gần 100 hecta ruộng lúa, cả việc sếp quan hệ bất chính với cô nhân viên văn phòng, cô ấy sinh con, và chồng cô ấy đã gửi mẫu xét nghiệm, đúng là con sếp…và một vài việc khác nữa…Theo như thông tin nắm được, việc bố trí cho sếp ở vị trí mới sẽ không thể thực hiện, nặng thì cách chức, nhẹ thì cảnh cáo và nghỉ hưu.
-Kết luận thanh tra có rồi?
-Vâng.
-Dự thảo thanh tra chứ?
-Vâng. Dự thảo ạ.
-Một số báo cũng chuẩn bị viết bài về những tiêu cực của tôi nhỉ?
-Vâng ạ. Các phóng viên đang săn lùng thanh tra để xin báo cáo kết luận. Nhưng về nguyên tắc, kết luận thanh tra đang dự thảo vì thế chưa công bố.
-Uống nước đi. Đúng 2 giờ chiều lên gặp anh Năm. Đúng 4 giờ chiều tới gặp chú Mười. Đúng tối nay, tôi đã hẹn, chúng ta gặp chị Sáu.
Gặp anh Năm:
-Thôi, khỏi cần tình bày, mày làm quản lý như thế là chết…Tao nghe chúng nó báo cáo rồi. Khó gỡ đấy.
Sếp lại châm điếu thuốc:
-Nếu anh Năm thấy khó gỡ thì em về, có gì em sẽ báo cáo hết với cấp trên. Em sẽ báo cáo trung thực về khuyết điểm của em.
-Khoan..Từ từ…Trung thực là trung thực thế nào. Chú làm vậy là chú có ý ám chỉ rằng, báo cáo của chú sẽ giết anh luôn chứ gì.
-Không dám anh Năm. Chẳng qua mấy vụ lẻ tẻ đó có anh Năm bút phê thì em mới dám…
-Thôi được, về đi. Để tao nói bên thanh tra xem xét lại nội dung, cắt bớt, và sẽ công bố sau đại hội, được chưa?
-Mang ơn anh Năm
Gặp chú Mười.
Sếp lại châm điếu thuốc:
-Báo cáo chú Mười, mấy tờ báo…
-Tao biết rồi…Nhân chứng vật chứng như thế, báo chí nó muốn viết là phải..
-Vâng. Cháu cũng nghĩ là chú Mười ủng hộ cho báo chí vạch khuyết điểm của cháu trước đại hội. Cháu cám ơn chú Mười. Cháu về.
-Cái gì thế? Mày đến nói câu ấy rồi về là sao?
-Dạ. Thì cháu sẽ gặp các nhà báo, thú nhận, thẳng thắn, trung thực mọi khuyết điểm của cháu thôi…
-Khoan..Từ từ…Trung thực là trung thực thế nào. Mày làm vậy là có ý ám chỉ rằng, báo cáo của mày sẽ giết tao luôn chứ gì.
-Thì mấy vụ lẻ tẻ đó, không có bút phê của chú Mười, cháu sao dám quyết.
-Thôi được, để tao gọi mấy tờ báo, tao sẽ ủng hộ nó đăng bài, nhưng đăng sau đại hội, được chưa?
-Dạ. Mang ơn chú Mười.
Gặp chị Sáu.
Sếp lại châm điếu thuốc:
-Xin lỗi chị Sáu, việc vỡ lở ra như vậy, căn biệt thự mới sang tên cho chị Sáu em xin lấy lại. Coi như em mắc lỗi với chị. Em sẽ trung thực báo cáo với cấp trên về tất cả những khuyết điểm.
-Khoan..Từ từ…Trung thực là trung thực thế nào. Cậu làm vậy là có ý ám chỉ rằng, báo cáo của cậu sẽ giết chị luôn chứ gì.
-Dạ đâu dám thế. Mấy cái dự án biệt thự lẻ tẻ nếu không có chữ ký của chị, em đâu dám tung hoành.
-Thôi được, cái này để chị nói giúp, làm gì thì làm, cứ sau đại hội là được nhỉ?
-Dạ. Mang ơn chị Sáu.
Đại hội xong, với chức vụ rất cao, tay thư ký cười cười nhìn sếp:
-Công nhận, em không ngờ anh cứng quá cơ sếp ạ. Vào em, gặp mấy ông mấy bà, em vãi linh hồn
Sếp châm điếu thuốc:
-Cứng gì…Lần đó, mày không thấy đâu, tao mềm oặt ra.
-Vâng ạ.
-Mày biết vì sao tao cứng không?
-Có thể do…cơ địa
-Ngu lắm con ạ. Khi đã gia nhập vào lợi ích nhóm, nếu phải hy sinh là hy sinh tất, chứ không thể chết, hiểu chứ?
-Vâng ạ. THÀ HY SINH CHỨ KHÔNG CHỊU CHẾT
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)