Pozdrav

Tady jsi doma, jen tady a nikde jinde je to tvá země, tobě patří a ty patříš k ní, jenom k ní.

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

NHÂN DÂN

Có thể thay quan, không thay được Nhân Dân
Thay tên nước, không thể thay Tổ Quốc
Nhưng sự thật khó tin mà có thật
Không thể thay quan dù quan đã thành sâu!

Quan thành dòi đục khoét cả đất đai
Vòi bạch tuộc đã ăn dần biển đảo
Đêm nằm mơ thấy biển Đông hộc máu
Những oan hồn xô dạt tận Thủ Đô 

Những oan hồn chỉ còn bộ xương khô
Đi lũ lượt, đi tràn ra đại lộ
Những oan hồn vỡ đầu gãy cổ
Ôm lá cờ rách nát vẫn còn đi

Đi qua hàng rào, đi qua những đoàn xe
Đi qua nắng đi qua mưa đi qua đêm đi qua bão
Những oan hồn không sức gì cản nổi
Đi đòi lại niềm tin, đi đòi lại cuộc đời

Đòi lại những ông quan thanh liêm đã chết tự lâu rồi
Đòi lại ánh mặt trời cho tái sinh vạn vật…
Tôi tỉnh dậy thấy mặt tràn nước mắt
Nước mắt của Nhân Dân mặn chát rót vào tôi.

Ôi những ông quan không Dân trên chót vót đỉnh trời
Có nhận ra tôi đang kêu gào dưới đáy
Cả một tỷ tôi sao ông không nhìn thấy?
Vì tôi vẫn là người mà ông đã là sâu!…

10.2012

NGUYỄN TRỌNG TẠO
 

Quyền được chết không mất xác


Giữa phiên thảo luận về Hiến pháp với những phát biểu hùng hồn về quyền con người, quyền công dân, Quốc hội đã im lặng khi nghe tin về hai trận động đất liên tục ở Sông Tranh, động đất to đến nỗi “chấn động đến tận, Quảng Ngãi, Đà Nẵng”, cách đó lần lượt 60 và…200km.

Không ngẫu nhiên Phó trưởng Đoàn QH Quảng Nam Trần Xuân Vinh dành toàn bộ 7 phút phát biểu nghị trường chỉ để nói về quyền được sống, quyền mưu cầu hạnh phúc. “Trong khi QH đang bàn bạc về sửa đổi Hiến pháp, trong đó đặc biệt quan tâm đến quyền con người, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân thì ngày hôm qua 15. 11 khu vực thủy điện Sông Tranh 2 đã liên tục xảy ra 2 trận động đất dữ dội làm rung chấn đến Thành phố Đà Nẵng và tỉnh Quảng Ngãi, khiến người dân đã bất an nay càng bất an hơn”.
Nhắc đến “đạo trị quốc”, đến tư tưởng “lấy dân làm gốc” của Chủ tịch Hồ Chí Minh, ông Vinh, mượn lời nhân dân tin tưởng: “Đảng, QH, nhà nước và các vị ĐBQH sẽ không vì mục tiêu phát triển kinh tế với số vốn đã đầu tư cho Sông Tranh 2 mà quên đi quyền được sống đã được Hiến pháp đề cập”. Cụ thể “Đó là tính mạng của hàng vạn người dân sẽ không còn quyền được sống và quyền mưu cầu hạnh phúc nếu sự cố vỡ đập Sông Tranh 2 sẽ xảy ra”.
Sau khi Bộ trưởng Trịnh Đình Dũng đăng đàn khẳng định “người dân yên tâm không phải đi đâu”, đã xuất hiện trong dân gian những câu chuyện tiếu lâm, từ logic của Bộ trưởng, nghe đăng đắng: Bà con yên tâm vì thủy điện chưa chắc đã gây ra động đất. Động đất thì chưa chắc đã to. To chưa chắc đã vỡ đập. Vỡ đập chưa chắc đã nổ như bom. Nổ như bom chưa chắc đã cuốn trôi. Cuốn trôi chưa chắc đã làm ai bị thương. Bị thương chưa chắc đã chết. Chết chưa chắc đã không tìm thấy xác..
Cũng hôm qua, cũng Bộ trưởng Xây dựng Trịnh Đình Dũng, sau chuyến ngó nghiêng với tiền hô hậu ủng vẫn là một phát ngôn “vẫn oan toàn”. An toàn cho dù cái “cau mày” phẫn nộ của thiên nhiên đã nặng đến 4,7 độ richter.
Dường như thiên nhiên bao giờ cũng báo trước, như trước bão là gió, là những khoảng lặng.
Nghĩ cũng kỳ lạ, ai cũng sợ trách nhiệm với hơn 5.100 tỷ đã ném vào Sông Tranh 2, để ai không một ai, trừ nhân dân- nhìn thấy sự thật: Chúng ta đã xây dựng một đập thủy điện không cửa xả đáy, lúc nào cũng tích một quả bom dung tích 200 triệu khối nước trên độ cao bằng một chung cư 40 tầng, với một “chất lượng nước phun phè phè”, trong một điều kiện 3 tháng hơn 80 trận động đất. Mà vẫn bảo là an toàn, là bình thường, là trong mức cho phép và vẫn nài dân yên tâm.
Quan điểm của QH, Chính phủ cũng như chính quyền địa phương là đặt an toàn của người dân lên trên hết. Đây là mục tiêu số 1. Nhưng nếu thực sự “đặt an toàn của người dân lên trên hết” thì đã không xảy ra câu chuyện rền rứ cá độ giữa một bên là tính mạng của người dân, liền kèm động đất, một bên là 5.100 tỷ, cũng chẳng phải của mình.
Chúng ta không có trách nhiệm với dân. Bởi nếu đó là trách nhiệm, thì nói như Phó Chủ nhiệm UB Khoa học, công nghệ và môi trường QH Lê Bộ Lĩnh: Không có chi phí nào lớn hơn tính mạng của người dân.
Không ai có thể quen dần với động đất. Không bao giờ người ta có thể quen với sự sợ hãi.
Hôm qua, trước QH, ĐBQH Đà Nẵng Nguyễn Thị Kim Thúy nêu ví dụ việc xây dựng Nhà máy điện hạt nhân để khẳng định: “Nhân dân là người quyết định còn nhà nước là người chấp hành quyết định đó”. Chứ không phải là “Nhà nước đứng ra lấy ý kiến nhân dân để đi đến quyết định của mình như trưng cầu ý dân”.
Thực ra, chẳng phải to tát vĩ mô gì, QH cứ để người Bắc Trà My, người xứ Quảng được thể hiện “dân ý” qua chính công trình thủy điện đang được cá độ bằng mạng sống của chính họ.
Ừ thì quyền được sống, quyền được mưu cầu hạnh phúc là những quyền hiến định, đó là thứ quyền thực to trên lý thuyết, thậm chí nằm đàng hoàng trong chương II một “đạo luật mẹ”, nhưng thực tế, có khi đơn giản hơn rất nhiều. Có khi chỉ là quyền được lo sợ của những người dân hàng ngày đang sống cùng động đất. Có khi đó chỉ là quyền được chết không mất xác. Bản gốc ở đây:
http://daotuanddk.wordpress.com/2012/11/17/quyen-duoc-chet-khong-mat-xac/

Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2012

Thế hệ tôi,


Nhân lướt mạng Facebook, thấy thế hệ 8-9X đăng bài thơ này, xin post lên để các bậc cha anh xem và cùng suy ngẫm. Hãy làm gì đi để thức tỉnh chúng chứ! Chẳng nhẽ lịch sử phải để trống một đoạn "đen tối" này sao. Vẫn còn kịp mà. I WILL IF YOU WILL.

Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu
Cúi đầu trước tiền tài, cúi đầu sau mông người khác
Cúi đầu trước chính mình, cúi đầu bạc nhược
Chỉ ngầng đầu...
...vì...
...đôi lúc...
...phải cạo râu!

Thế hệ tôi, cơm áo gạo tiền níu thân sát đất
Cuộc sống bon chen
Tay trần níu chặt
Bàn chân trần không dám bước hiên ngang.

Thế hệ tôi, nhận quá nhiều những di sản hoang mang
Đâu là tự do, đâu là lý tưởng?
Đâu là vì mình, và đâu là vì nước
Những câu hỏi vĩ mô cứ luẩn quẩn loanh quanh...

Thế hệ tôi, ngày và đêm đảo lộn tanh bành
Đốt ngày vào đêm, và đốt đêm không ánh sáng
Nếu cho chúng tôi một nghìn ngày khác
Cũng chẳng để làm gì, có khác nhau đâu?

Thế hệ tôi, tự ái đâu đâu
Và tự hào vì những điều huyễn hoặc
Tự lừa dối mình, cũng như lừa người khác
Về những niềm tin chẳng chút thực chất nào!

Chúng tôi nghe và ngắm những siêu sao
Chỉ với mươi lăm nghìn cho vài ba tin nhắn
Văn hóa ngoại giao là trà chanh chém gió
Và nồi lẩu tinh thần là những chiếc I-phone

Thế hệ tôi, ba chục đã quá già
Và bốn chục, thế là đời chấm hết
Không ghế để ngồi, thì thôi, ngồi bệt
Mối lo hàng ngày là tiền trong tài khoản có tăng lên?

Thứ đắt nhất bây giờ là từng lạng NIỀM TIN
Thứ rẻ nhất, lại là LỜI HỨA
Sự dễ dãi đớn hèn khuyến mại đến từng khe cửa
Có ngại gì mà không phản bội nhau?

Không, tôi không đại diện thế hệ mình đâu!
Và thế hệ tôi cũng không đại diện cho điều gì sất!
Trăm năm sau, lịch sử sẽ ghi vài dòng vắn tắt:
Có một thế hệ buồn, đã nhạt nhẽo đi qua...

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2012

Doãn Châu với 3 cuộc đời



3 Cuộc đời, chuyện Tây-Ta là cuốn sách vẽ nên toàn cảnh cuộc sống của người Việt tại CH Séc trong đó có cuộc sống của sinh viên Việt Nam hiện thực, phong phú về tư liệu, chính xác về mọi mặt và hấp dẫn về cách diễn giải, trình bày của tác giả Đỗ Ngọc Việt Dũng (Do.honza).
Tôi đã sống tại CH Séc và đi nhiều nơi trên thế giới, đến nhiều khu cộng đồng người Việt sinh sống và làm ăn: Nga, Mỹ, Đức, Pháp, châu Á,... và thực tế cuốn sách của ông Dũng đã phản ánh được cuộc sống và tính cách của con người Việt không phải chỉ riêng ở Cộng hoà Séc mà ở khắp nơi trên thế giới, thậm chí có thể nói rằng cuốn sách đã lột tả hết cái hay, cái dở của người Việt ở khắp mọi nơi. Cái hấp dẫn là ở chỗ đó.
Tính cách thể hiện ở phần CON và phần NGƯỜI của dân Việt chúng ta.
Do.honza có viết ở đầu cuốn sách: "Nơi đấy có một phần đời của bạn". Đúng vậy, tôi đã đọc, đã xúc động và đã khóc cười cùng những câu chuyện vì Do.honza đã nói hộ tôi rất nhiều điều mà tôi chưa có điều kiện nói ra sau những năm tháng ở Châu Âu và nghĩ về CH Séc cũng như cuộc sống của bao người Việt ta trên khắp thế giới và khi khép lại những trang cuối cùng, tôi thở dài, mong sao cho đến đời con cháu chúng ta, người Việt không còn phải chịu những trái ngang như vậy.
Dù ở đâu trên trái đất này thì người Việt vẫn có những đặc điểm hết sức giống nhau, phẩm chất tốt đẹp (mà ta gọi là phần NGƯỜI). Đó là sống tình cảm, cần cù lao động, thông minh... nhưng cũng bộc lộ ra phần CON thật đáng xấu hổ. Đó là sự láu cá vặt, dối trá, chất lưu manh và một lối sinh hoạt không lành mạnh: Rượu chè, ăn uống lè phè, lãng phí, thói vô kỷ luật, bạt mạng, xã hội đen, cờ bạc vô lối...
Phải chăng ở người Việt, mọi thứ đều cực đoan:
Thứ nhất sợ kẻ anh hùng,
Thứ hai sợ kẻ bần cùng khố dây
Đủng đỉnh như Việt Nam đây
Được cả hai thứ khố dây, anh hùng

Dưới đây hoàn toàn là quan điểm và cách nghĩ của cá nhân tôi sau khi đọc cuốn sách:
Người Việt ta Anh hùng nhất nhưng đôi khi cũng hèn nhát nhất
Người Việt ta hào phóng nhất nhưng cũng kiệt sỉ nhất
Người Việt ta thông minh nhất nhưng đôi lúc cũng ngu si nhất
Người Việt ta tình cảm nhất nhưng cũng lạnh lùng và ác độc nhất...
Chúng ta còn chưa có được những phẩm chất của một dân tộc tiến bộ và văn minh vì vậy khi bung ra sống hòa nhập với Thế giới thì bộc lộ hết tất cả những nhược điểm, tạo nên những ấn tượng xấu với bạn bè quốc tế. Tất nhiên, người Việt ta có nhiều ưu điểm nhưng những ưu điểm đó không thể lấy lại được những gì mà chúng ta đã gây ra cho những quốc gia, những vùng miền mà chúng ta đã đặt chân tới trong đó có CH Séc.
Mỗi câu chuyện của Do.honza là một bức tranh sinh động và đầy sức hấp dẫn thậm chí có thể coi như một kịch bản hoàn chỉnh cho một cuốn phim hay.

Đỗ Ngọc Việt Dũng viết những câu chuyện này với một tấm lòng nhân ái nhưng cũng đầy những cảm xúc thật đôi khi đến mức không kìm nén nổi sự giận dữ của mình để bộc lộ hết suy nghĩ của một con người Việt Nam.Ví dụ: Khi viết về cảnh lấy Visa trước cửa sứ quán CH Séc, cảnh khổ nhục khi chuẩn bị đi học nước ngoài (giống như tôi), cảnh hải quan, cảnh sát… hành hạ người Việt. Cuộc sống học tập, lao động, mưu sinh nơi xứ người.
Các Cụ ta xưa có nói: Vì chưng hay ghét cũng là hay thương. Cái giận dữ của Do.honza ở đây cũng dễ hiểu, nó xuất phát từ lòng yêu thương vô hạn đối với dân tộc, với con người Việt Nam và cũng như cảm xúc của tôi, Do.honza chỉ mong một ngày nào đó ở trên trái đất này, không còn ở đâu có những cảnh người Việt phải chịu nỗi khổ nhục về tinh thần và vật chất như mô tả trong cuốn sách.
Tóm lại, đây là một tác phẩm được về nhiều mặt mà ở đó ai cũng có thể rút ra những điều có ích cho mình dù ít hay nhiều, cũng cần làm điều gì đó để tự hoàn thiện nhân cách của người Việt chúng ta và cải thiện cách nhìn của bạn bè quốc tế đối với Việt Nam.
(Đỗ Doãn Châu, họa sỹ, Nghệ sỹ nhân dân, nguyên Giám đốc nhà hát kịch Việt Nam)

Thứ Ba, 13 tháng 11, 2012

ÔNG OBAMA THEO CHỦ NGHĨA GÌ ?



Thưa Ông Obama,
Là một người dân Việt Nam luôn ngưỡng mộ Ông, trước hết tôi xin chúc mừng nước Mỹ, chúc mừng Ông và Đảng Dân chủ về chiến thắng vang dội của Ông trong cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ, sự kiện không chỉ nước Mỹ mà cả triệu triệu người dân ở các quốc gia khác vẫn dõi theo một cách hồi hộp và lo lắng.
Thưa Ông Obama,
Từ nước Việt xa xôi, tôi biết rằng cái tay Romney kia đâu phải là tầm thường, nhưng vẫn phải chấp nhận thua Ông trong một cuộc bầu cử tuy cồng kềnh tốn kém, nhưng cũng hết sức công khai minh bạch và dân chủ. Nói không phải nịnh Ông, chẳng qua là do Ông giỏi quá, những việc Ông làm hợp với lòng dân quá, thế thôi!
Mà Ông cũng nên cảm ơn Thượng đế, đã cho Ông được làm một người con của nước Mỹ. Nhờ đó Ông mới có cơ hội trở thành một Thượng nghị sĩ, để rồi Ông làm Tổng thống của nước Mỹ hùng mạnh bậc nhất trong nhiệm kỳ đã qua, và tới đây là nhiệm kỳ thứ hai. Cứ giả sử như Ông được tạo hóa cho làm một công dân của nước Việt Nam chúng tôi, thì tôi tin rằng với sự phức tạp về mặt lý lịch của gia đình và những rào cản về màu da, cùng lắm Ông chỉ có thể làm tay điếu đóm nước nôi trong ủy ban xã ở một nơi khỉ ho cò gáy nào đó mà thôi.
Hơn nữa, người tài giỏi như Ông thì VN chúng tôi có rất nhiều, nên nếu ở VN mà Ông lỡ rơi vào hoàn cảnh thất nghiệp thì cũng là điều dễ hiểu. Giới thiệu để Ông biết: đội ngũ GS, PGS, TS của chúng tôi thuộc hàng đẳng cấp cao trên thế giới, tuy rằng do điều kiện đặc thù của đất nước, chỉ có khoảng 1/3 trong số đó là còn làm công tác nghiên cứu khoa học thôi. Tôi không rõ là Ông đã có bằng Tiến sĩ hay chưa, mà hình như chưa thì phải. Nhưng giờ đây, điều đó đâu còn quan trọng gì, bởi vì Ông đã tái đắc cử Tổng thống nước Mỹ, sang VN mà làm gì, có phỏng. Điều quan trọng nhất của ngày hôm nay là Ông đã vượt qua cái tay Romney diều hâu trong cuộc quyết đấu.
Ồ, có lẽ tôi lại lan man mất rồi. Chắc là do sung sướng và xúc động quá mà ra đó thôi Ông ạ.
Ông Obama ơi,
Có một điều tôi vẫn phân vân bấy lâu nay mà chưa tiện hỏi vì thấy Ông quá bận rộn cho chiến dịch bầu cử. Nay Ông đã đăng quang rồi, mọi lu bu lo lắng thì xin Ông tạm gác qua, giải thích mấy nhời cho tôi và thằng con được rõ.
Ấy là về vấn đề tư tưởng, vấn đề học thuyết, Ông ạ. Những vấn đề này đối với hai cha con tôi là quan trọng lắm lắm. Không giải quyết được vấn đề tư tưởng thì chẳng thà tôi lên Sao Hỏa mà sống chứ còn ở Trái Đất làm gì nữa Ông ơi.
Quan sát Ông và những người đồng hành như ông Biden, bà Clinton … trong suốt nhiệm kỳ qua, tôi chưa bao giờ thấy ai đó hé lộ về hệ tư tưởng, về hệ thống lý luận của Ông và các phụ tá. Ở nước tôi, nếu thiếu những thứ ấy, có thể coi như đang đi bồng bềnh trên mây, đi mà không có tai có mắt và các giác quan khác, thiếu hẳn một yếu tố mà nước tôi gọi là định hướng, rồi dứt khoát sẽ rơi vào tình cảnh đáng thương là cứ đi bon bon mà không biết đi đâu.
Ông Obama à,
Tôi lấy làm lạ do sự thiếu vắng về cơ sở lý luận và nền tảng tư tưởng của các ông, và nói không phải, có gì mong Ông bỏ quá cho, rằng tôi cảm thấy chiến thắng của Ông cũng như vị trí đỉnh cao là lãnh đạo nước Mỹ của Ông chưa thật hoàn hảo, chính vì sự thiếu vắng ấy.
Nước Mỹ của Ông thiếu hẳn một hệ tư tưởng chủ đạo có tầm vóc để chi phối mọi hoạt động của quốc gia, thiếu cả một hệ thống các trường, học viện chính trị, từ cấp liên bang cho đến các bang, các hạt, các quận trên khắp nước Mỹ. Thử hỏi lập trường, tinh thần và tâm hồn của nhân dân Mỹ sẽ méo mó, lệch lạc như thế nào khi không được hướng dẫn, đào tạo đến nơi đến chốn về tư tưởng chính trị, khi mà cả một quốc gia hùng mạnh như nước Mỹ không có lấy một học thuyết xứng tầm dẫn đường chỉ lối?
Tôi trộm nghĩ, mặc dù hùng mạnh nhất thế giới, nước Mỹ vẫn có những vấn đề nghiêm trọng của nó trong đối nội, đối ngoại. Đó là vì chính quyền của các ông chưa bao giờ thể hiện được “Quyết tâm chính trị” trong bất cứ việc gì, chưa bao giờ có những cuộc “Vận động” hoành tráng, chưa bao giờ các ông phải huy động toàn bộ “Sức mạnh của Hệ thống chính trị”, và cũng chưa bao giờ tôi chứng kiến các ông “Phê và Tự Phê” cả. Quả là một thiếu sót ghê gớm trong việc vận hành bộ máy của chính quyền nước Mỹ. Ấy thế mà qua bao nhiêu năm bộ máy của Ông vẫn chạy tốt! Quá ư là lạ lùng !
 Hiện nay, các thế lực thù địch nhan nhản khắp mọi nơi. Chúng đang hết sức điên cuồng chống phá sự nghiệp xây dựng của bất kỳ quốc gia nào. Nước Mỹ của Ông cũng không là ngoại lệ. Ấy thế nhưng dường như các ông đang chủ quan vô cùng, xem nhẹ các nguy cơ to lớn và tiềm tàng từ các thế lực thù địch, coi bọn chúng chẳng ra gì. Thông tin tình báo cho biết bọn chúng đang tiến hành các âm mưu diễn biến hòa bình, thậm chí khủng bố nhằm lật đổ chính quyền của Ông trong thời gian sớm nhất. Cũng chỉ vì nhận thức chính trị chưa đầy đủ, không được trang bị những tư tưởng tiên tiến mà chính quyền Mỹ đã không kịp thời phát hiện, nhận ra chân tướng của bọn chúng, không phân biệt được đâu là bạn, đâu là thù.
Riêng với Ông, tôi đã đọc nhiều lần bản tiểu sử đầy đủ nhất và mới nhất của Ông nhưng không thể xác định được rằng Ông đang theo chủ nghĩa gì hay là theo học thuyết nào? Thằng con tôi trong khi tranh luận các vấn đề thời sự, cũng thường hỏi khó bố nó rằng: Liệu ông Obama có thể là nhân vật số 1 thế giới mà lại không cần trang bị vũ khí tư tưởng?
Thật là kỳ lạ và khó chấp nhận đối với kẻ kém cỏi này và con của hắn, khi một người “lãnh đạo thế giới” như Ông lại không phải là môn đồ của một học thuyết chính trị tiên tiến. Dẫn dắt nước Mỹ, dẫn dắt cả thế giới mà lại chẳng mảy may cần tới một chủ thuyết triết học – kinh tế chính trị học nào đó là đỉnh cao trí tuệ của nhân loại? Không một chút hành trang về tư tưởng và chủ thuyết chính trị, vậy mà Ông vẫn được dân chúng Mỹ tín nhiệm, bầu tiếp lần nữa. Thật là hết sức kỳ lạ, và quá sức tưởng tượng!
 Tóm lại, điều mà cha con tôi nóng lòng muốn được biết ngay lúc này là: Ông theo chủ nghĩa gi?
Có thể câu trả lời của Ông sẽ làm cha con tôi thất vọng, chẳng hạn như Ông sẽ phang bừa không cần suy nghĩ dù chỉ là tích tắc: “chẳng có gì sất”, mà cũng có thể chúng tôi sẽ cảm thấy sáng ra khi Ông giải thích một cách cụ tỉ (tức là cụ thể và tỉ mỉ) về những gì trong hệ tư tưởng thâm trầm, sâu sắc, huyền bí của Ông.
Dù sao, cha con tôi vẫn rất mong được Ông hồi âm. Chắc chắn rằng thư của Ông sẽ như cơn mưa đầu hạ, làm dịu mát những bức bối tinh thần của hai cha con chúng tôi, và cả nhiều bà con hàng xóm nữa. Thank you Ông, Ông nhé.
Chúc Ông Bà đêm nay ngủ ngon và Ông sẽ có thêm một nhiệm kỳ thắng lợi.
Gửi Ông lời chào thân ái và quyết thắng!
-------

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2012

Bí khí, nhiệt đờn!

Cháu muốn mượn xe của bạn để đi 5 phút, cũng phải sang tên đổi chủ hay sao?
Cháu là một sinh viên bình thường, hàng ngày vẫn đi học bằng một chiếc xe máy cũ mà bố cháu đã để lại từ khi cháu đi học đại học. Có lẽ sẽ không có lý do gì để cháu viết bức thư này cho đến khi cháu đọc được nghị định mới vào ngày hôm nay, đó là phải là chính chủ mới được phép lưu thông xe trên đường phố. Đây là một điều khá bất ngờ không chỉ riêng cháu mà còn với rất nhiều người dân khác nữa, bác ạ!
Thưa bác, cháu hoàn toàn đồng ý với việc phải làm nghiêm việc sang tên đổi chủ này để các bác có thể quản lý được số xe đang lưu thông trên đường phố, nó sẽ giúp cho các bác thuận lợi hơn trong quá trình điều tra các vụ án, và hơn nữa việc sang tên đổi chủ sẽ làm giảm được thất thu thuế của nhà nước. Về mặt này thì chúng cháu công nhận là bác đúng, nhưng chỉ là một mặt nhỏ của vấn đề.
Nếu xét rộng ra, Việt Nam có 87 triệu dân, khoảng 30 triệu người có phương tiện giao thông là ô tô hoặc xe máy, nhưng trong số đó có bao nhiêu người không phải là chủ sở hữu của chiếc xe mình đang đi? 90% sinh viên chưa tự kiếm được đủ tiền để có thể mua một chiếc xe máy, chỉ là mượn tạm xe của bố mẹ để đi học, nếu sang tên đổi chủ thì sau này trả lại bố mẹ, lại sang tên lần nữa hay sao?
Người đi làm cũng có rất nhiều người mua xe cũ để tiết kiệm tiền, có những chiếc xe đã qua 3-4 đời chủ, việc tìm lại chủ cũ là rất khó khăn để có thể sang tên, thậm chí có gặp thì chắc gì họ đã bỏ công đi làm thủ tục sang tên với mình. Ấy là còn chưa kể chủ cũ đã qua đời, bay ra nước ngoài, hoặc đơn giản là chiếc xe đăng ký ở thành phố này, còn chủ đã bay tới thành phố kia sinh sống, lúc ấy phải tìm họ thế nào? Người lái xe thuê như: lái xe taxi dùng xe của công ty hay tự mua xe? Người lái xe tải đâu có tiền tỷ để mua một chiếc xe thùng? Người lái xe buýt tự mua xe và tự lái?...
Đó mới chỉ là những trường hợp chung chung, còn thậm chí sẽ có trường hợp cụ thể như: Mẹ cháu bỏ tiền ra mua một chiếc xe và đăng ký ở tỉnh khác để giá đăng ký rẻ hơn nhưng là tên của người khác. Vậy bây giờ chiếc xe đó là sở hữu của ai? Cháu muốn mượn xe của bạn để đi 5 phút, cũng phải sang tên đổi chủ hay sao?
Còn rất nhiều trường hợp nữa mà chắc chắn không thể giải quyết ngay được, bác thử nghĩ xem, nếu luật này được áp dụng vào ngày mai thì có bao nhiều người sẽ biết đến luật, khi bị kiểm tra thì khác nào việc "đánh úp" người dân? Kể cả tất cả đều có ý thức sang tên đổi chủ đi chăng nữa, liệu trong vài ngày, họ có kịp làm thủ tục sang tên đổi chủ? Đồng nghĩa với việc ngày 10/11 có hàng triệu người phạm luật giao thông trên đường.
Bức thư này cháu chỉ gửi trên mạng, viết lên bằng nỗi niềm của hàng triệu người dân chứ không chỉ của riêng cháu, việc bác đưa ra luật này là một điều vô lý như bao nhiêu luật khác như: ngực lép không được đi xe máy; đi dép lê không được đi xe máy, xe máy không được để xe trên vỉa hè; thay đổi giờ làm để giảm tai nạn giao thông...
Bác là một người có tài, có ý tưởng và dám táo bạo thực hiện nhưng những quyết định của bác đưa ra chỉ có thể thực hiện với những người có xe riêng. Dù sao thì là dân, cháu phải thực hiện thôi.
Địa chỉ Hà Nội (Sưu tầm)

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012

Những ban nhạc nổi tiếng một thời (CZ)

Lần mở những hình ảnh một thời "sôi nổi", do.honza xin post lên để Dân Tiệp chiêm ngưỡng.
"... Ai mua khung xe đạp người ấy là khôn..." hay bài
"Đêm nằm xa tổ quốc, nhớ nước nhà, nhớ miền Nam yêu dấu của chúng ta.
Giặc Mỹ còn đây thù còn đó ... Tiến lên, tiến lên không phút đợi chờ"

Kỷ niệm 26-3 tại Praha (bị đuổi xuống)


Dàn hợp xướng Điện Praha
Ban nhạc International (CVUT Podebrady): Mexico, Việt Nam, Chile, Séc với bài "La bateà"
Trại hè tại Podebrady
Đoạt giải nhất (bộ ly) vì chỉ có một ban nhạc thôi