Pozdrav

Tady jsi doma, jen tady a nikde jinde je to tvá země, tobě patří a ty patříš k ní, jenom k ní.

Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2017

Định nghĩa về chồng.

Nhà nữ triết học khẳng định: “Chồng là một dạng vật chất, nó không bao giờ bị mất đi, chỉ chuyển từ ‘người’ này sang ‘người’ khác”.
Nhà nữ vật lý học thì nói: “Chồng chịu ảnh hưởng rất lớn của lực ‘vạn vật hấp dẫn’, khi xa thì hút khi gần thì đẩy”.
Cô nhân viên y tế thì cảnh báo: “Chồng là một loại vi khuẩn hay ‘lờn thuốc’, rất khó trị”.
Cô nhân viên ngân hàng thì than vãn: “Chồng là chuyên gia vay nóng, nhưng khả năng chi trả thì không có”.
Chị nông dân thì thú nhận: “Chồng là ‘lúa giống’, nếu ta không tranh thủ ‘sạ’ hết ở ruộng mình, có nguy cơ bị chị hàng xóm mượn giống”
Thế còn bạn ? Bạn định nghĩa Chồng như thế nào???

và phần tham luận của GS Trương Văn Tú:

Nhân nhà văn Việt Dũng viết về học sinh, tôi xin góp truyện phỏng vấn tuyển học sinh thông minh của cô giáo với một cậu học sinh lớp 4 có sự tham dự của ông nội. 

Cô giáo: Lông phụ nữ ở đâu xoăn nhất? 
Học trò: Châu Phi ạ. 
Ông nội: Tôi cứ tưởng. 
Cô giáo: Cái gì của cô lúc chưa lấy chồng thì nhỏ sau khi lấy chồng thì rộng ra? 
Học trò: Cái giường ạ. 
Ông nội: Tôi cứ tưởng. 
Cô giáo: Cô thích cầm cái gì của chồng cô nhất? 
Học trò: Cái ví tiền ạ. 
Ông nội: Tôi cứ tưởng. 
Cô giáo: Cái gì to bằng cổ tay, dài 15 cm, cô cầm trong tay một lúc thì nó chảy nước ra và mềm nhũn xuống? 
Học trò: Que kem ạ. 
Ông nội: Tôi cứ tưởng. 
Cô giáo:..... 

Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

SUY BỤNG CÔ, RA TÊN TRÒ...

Cô giáo mới nhận dạy một lớp muốn làm quen với học sinh. Sau phần tự giới thiệu, cô hỏi tên từng học sinh.
Đến một học sinh, nó nhất định ko chịu nói tên:
– Tên em là gì?
– Tên em xấu lắm!
– Có gì mà ngại em cứ nói đi
– Không tên em xấu lắm…
– Không sao đâu mà, đằng nào cô chả biết em cứ nói đi.
– Tên em xấu thật mà. Tên em là cái mà cô thích cầm ý mà.
– À cô biết rồi... Em tên là Cu chứ gì?
– Không, tên em đâu có xấu đến vậy, em tên là Phấn ah!
(Sưu tầm)

Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017

Văn Tú đăng đàn với 10 - 0

Một không ăn cố ăn thêm
Hai không nằm ngủ triền miên mỗi ngày
Ba không uống rượu đến say
Bốn không tất tưởi gắt gay vì tiền
Năm không công kích tị hiềm
Sáu không quyết liệt nỗi niềm đúng sai
Bẩy không căm ghét một ai
Tám không yêu quá một hai người nào
Chín không chạy vạy leo cao
Mười không bức xúc tào lao chuyện đời
- & -

Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

Milos Zeman, Chính khách hài hước

Đó là tên tác phẩm được dịch sang tiếng Việt từ bản gốc: "Rád nechám botu v řiti blbce" của Tổng thống CH Séc, Milos Zeman. Để bạn đọc tiếp nhận nhẹ nhàng nội dung, dịch giả Do.honza xin gửi tới các bạn lời kết trước khi cuốn sách tới tay mình. Xin cảm ơn.

Lời kết - Doslov:

Bạn đọc thân mến, cuốn sách sẽ gây nhiều tranh luận này được xuất bản nhân dịp chuyến sang thăm Việt Nam, tháng 6 năm 2017 của Tổng thống Cộng hòa Séc, Ngài Miloš Zeman.

Lúc đầu tôi đã cố gắng chọn tác phẩm (Jak jsem se mýlil v politice – Tôi đã sai lầm trong chính trị như thế nào, cuốn sách bán chạy nhất trên văn đàn Séc năm 2006 của ông) trong số các đầu sách nêu trên, nhưng do không đạt được thỏa thuận, tôi đành xoay sở trực tiếp viết thư cho Tổng thống, Cục trưởng Cục Báo chí văn phòng Tổng thống, ông Jiří Ovčáček, Chủ tịch Hội nhà văn Séc, Karel Sýs, tham vấn thủ tục với H.E. Martin Klepetko, Đại sứ Cộng hòa Séc tại Việt Nam và nhiều bạn bè doanh nghiệp Séc... Cuối cùng tôi nhận được email của ông František Mikš, Công ty phát hành sách Barrister & Principal trả lời cho phép bản quyền miễn phí, dịch và phát hành tác phẩm.

Tôi muốn để lại chiếc giầy nơi mông đít kẻ ngu sau hơn nửa năm đã ra đời, tới bạn đọc qua ngôn ngữ Việt.

Đọc lướt qua tiêu đề và một số hình ảnh minh họa, có ai đó sẽ cười vang, người khác thấy mình bị xúc phạm và cho rằng đây là một cuốn sách đùa cợt, hài hước thậm chí nhạo báng... Nhưng càng đọc kỹ chúng ta càng ngạc nhiên về tính cách lạc quan, khâm phục tài năng của một chính trị gia biết đưa câu chuyện thời cuộc, chính trường gay gắt, nóng bỏng thành hài ước, ngụ ngôn, răn dạy uyên thâm. Ông cũng từng thú nhận nếu hàng ngày phải trả lời tới vài chục câu hỏi „khó chịu“ thì không thể tránh khỏi „văng ra“ những ngôn từ nặng nề. Ông thẳng thắn, quyết liệt, không e ngại, dùng từ „mạnh mẽ“.

Tổng thống của một quốc gia tự do, dân chủ, độc lập là vậy.

Tôi có duyên với ông từ những năm 1999, khi với tư cách Thủ tướng Cộng hòa Séc sang thăm Việt Nam. Bức ảnh chụp chung năm ấy cho thấy một chính khách thân thiện, vui tính. Cùng sở thích Becherovka và slivovice làm tôi đặc biệt cảm tình, thích thú. Cả sau khi không thành công trên chính trường về „nghỉ hưu“ tại vùng Vysočina rồi quay trở lại làm Tổng thống, tôi luôn mang theo mối thiện cảm ấy, „fandím - ủng hộ“ ông.
Đọc tiểu sử của ông, tôi càng quyết tâm dịch một cuốn sách nào đó. Tôi nghĩ rằng đây là thời điểm thích hợp nhất.

Bắt tay vào công việc tôi mới nhận ra nó không hề đơn giản, như đã viết trong lời mở đầu: Mỗi câu, chữ nằm trong không gian, ngữ cảnh, dành cho đối tượng nhất định, do vậy nếu chỉ đọc mà không tìm hiểu kỹ, chúng ta dễ dàng bị hiểu sai, nhầm lẫn ý đồ tác giả. Ngay cả tên cuốn sách này cũng chỉ là câu nói của ông, mượn từ một nhà thơ đưa vào tác phẩm.
Chính vì vậy song hành với phần dịch tổng thể, tôi đã phải „cầu cứu“ tới hai chuyên gia „cây đa cây đề“ ngôn ngữ Việt-Séc kỳ cựu, Mgr. Lenka, Nguyễn Thị Mùi và Dr. Nguyễn Thị Thu Hiền, PhD, những người đã dịch, sửa, đỡ cho tôi nhiều bàn thua trông thấy nơi ngóc ngách câu từ, khẩu ngữ, ẩn dụ. Tôi xin bái tạ và xin chân thành cảm ơn.
Tôi cũng xin cảm ơn các cháu Mgr. Nam, Odřej Slowik, Mgr. Liên, Julie Vrbková, MSc. (tốt nghiệp khoa ngôn ngữ Việt, UK) cùng nhiều bạn văn Việt Nam khác đã động viên, đọc bản thảo, biên tập, gợi ý câu từ cho văn bản.

Cuốn sách „gai góc“ này được biên dịch trong thời gian ngắn chắc chắn không tránh khỏi sai sót, thậm chí nhầm lẫn ý tứ, nhưng là món quà chân thành gửi tới Ngài Tổng thống của dịch giả và những người yêu ngôn ngữ Séc, đất nước, con người Séc. 

Chúc Ngài Tổng thống luôn mạnh khỏe, lạc quan và thành công trong cuộc sống cũng như trong sự nghiệp.
Do.honza và tập thể biên tập


Vážení čtenáři, tato kontroverzní publikace, která má být zveřejněna u příležitosti návštěvy prezidenta Miloše Zemana ve Vietnamu v červnu 2017.

Zpočátku jsem se snažil vybrat dílo „Jak jsem se mýlil v politice“, jeho nejprodávanější knihu, ale nebylo možné dosáhnout konsenzu ohledně autorských práv, a tak jsem se rozhodl napsat přímo prezidentovi, řediteli tiskového úřadu prezidenta, panu Jiřímu Ovčáčkovi, dále panu předsedovi Unie českých spisovatelů, Karlu Sýsovi, konzultoval jsem i s H.E. Martinem Klepetkem, velvyslancem České republiky ve Vietnamu a s mnoha Českými podnikateli, přáteli... Nakonec jsem dostal od pana Františka Mikše z Vydavatelství Barrister & Principal e-mail, který poskytl práva k této publikaci bezplatně.

Rád nechám botu v řiti blbce po půlročním zpracování fyzicky dostal na trh ve vietnamské verzi.

Po přečtení nadpisů a shlédnutí ilustrací se někteří mohou rozesmát, jiní se urazí a považují prostě za legrační, vtipnou dokonce jako protivnou knihu... Nicméně čím více čteme tím více nás překvapí optimismus díla a můžeme obdivovat talent politika, který dovede převést drsné události, kruté a pačlivé politické atmosféry na hravý humor s hlubokým poučením. Sám autor bonmotů přiznal, že když denně musí odpovědět na několik desítek nepohodlných otázek, pak se nelze vyhnout pár těžkopádným či nevybíravým slovům. Miloš Zeman je nekompromisní, otevřený a odvážně avšak s grácií používá „silných“ slov. 

Právě takový má být prezident svobodné, nezávislé a demokratické země.

Má první vzpomínka na něj sahá do roku 1999, kdy jako předseda vlády České republiky přicestoval do Vietnamu na státní návštěvu. Společnou momentkou se mi ukázal jako politik veselý a přátelský. Oba jsme sdíleli zápal pro užívání Becherovky a slivovice. Po politických neúspěších odešel do důchodu na Vysočinu, aby se vrátil jako prezident. Vždycky jsem s ním sympatizoval a fandil mu.
Po přečtení jeho životopisu jsem se odhodlal přeložit jednu z jeho knih. Mám pocit, že pro to nikdy nebylo vhodnějšího momentu než nyní.

Jakmile jsem ale na překladu začal pracovat, uvědomil jsem si, že to vůbec není snadný úkol. Jak sámo bylo v předmluvě: Každé slovo, každá věta jsou dané v určitém prostoru, k aktuální události, pro určité subjekty, takže kdybychom knihu přečetli pouze povrchně, snadno bychom mohli dezinterpretovat autorův záměr. Sám název knihy je poeje poetickou, avšak poněkud drsnou citací jiného autora. 
Proto jsem při překládání musel požádat o pomoc dvou odborníků, „borců“ Vietnamsko-českého jazyka, veteránky Mgr. Lenka Nguyen Thi Mui a Dr. Nguyen Thi Thu Hien, PhD., které překlad editovaly a opravily. Zachránily mi spoustu prohraných gólů v zákoutí slov, nařečí a metafor.
S poklonou upřímně děkuji.
Díky patří vietnamistické mládeži FFUK v Praze, Mgr. Nam, Ondřeji Slowikovi, Mgr. Liên, Julii Vrbkové, MSc. a též dalším vietnamkým spisovatelům, kteří text četli, editovali a upravovali na pravou míru.

Tento kostrbatý a trnitý překlad byl zpracován v krátké době, rozhodně obsahuje chyby a nepřesnosti. Je však upřímným darem na adresu váženého pana Prezidenta od překladatele a vietnamských milovníků českého jazyka, České země a lidu.

Přejeme Vám, panu Prezidentovi, pevné zdraví, optimismus a hodně úspěchů v osobním životě i ve své kariéře. 

Do.honza a kolektiv editorů

Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

NGU VÀ ĐẦN + LÔNG VOI + Có nên không?

Chú bé được bố mẹ đưa đi tắm biển. Đến bãi tắm,thấy một chị có bộ ngực đồ sộ. Chú bé hỏi mẹ:
- Mẹ ơi! Sao ngực của chị kia to vậy?
Bà mẹ xấu hổ vì bộ ngực lép kẹp của mình, nên nói:
- Con đừng nhìn! Những người như vậy là những người rất đần. 
Chú bé lại chỉ vào "của quý " rất to của một ông rồi hỏi:
- Sao của chú kia to vậy hả mẹ?
Bà mẹ đỏ mặt:
- Những người như chú đó rất ngu,con đừng nhìn!
Một lúc sau không thấy chồng đâu, bà mẹ bảo cậu bé đi tìm. Chú đi một lúc rồi trở về nói với mẹ:
- Me ạ! Con thấy bố đang nói chuyện với một cô rất đần, càng nói thì bố càng ngu!!!




Ông quan nọ có thói quen xỉa răng bằng lông voi . Hôm nọ vì có việc gấp phải đi nên ông kêu tên lính lệ lại dặn dò
- Mày về nói với bà đưa cho quan ít cọng lông voi.
Tên lính vộ vã trở về nhà nhưng hắn lại quên mất là quan bảo lông gì. Sau một hồi ấp úng hắn nói
- Thưa bà ông nói bà đưa cho ông ít cọng lông ạ!
Quan bà nghĩ: " ông này khéo vẽ đi xa có ít ngày mà đem theo một ít lông của mình cho đỡ nhớ nhung đây mà". Bà cười tủm tỉm rồi đi vào nhà vặt ít cọng của mình gói cẩn thận vào tờ giấy rồi đem giao tận tay cho lính lệ và dặn dò ...:
- Mày đi cho cẩn thận mày mà làm mất thì biết tay bà!
Đi được một đoạn anh lính tò mò quá ko biết bà gởi lông gì nên mở ra xem không ngờ đúng lúc có cơn gió thổi qua cuốn đi mất. Sợ quá hắn chạy tuốt về nhà khóc và kể lại sự tình cho mẹ hắn nghe. Nghe xong bà an ủi :
- Thứ gì ta không có chứ cái đó vẫn còn một ít để ta cho con một tí.
Rồi hắn lại có một gói lông đến đưa cho quan. Ông quan mở gói ra thì đùng đùng nổi giận quát lớn.
- Mả mẹ mày! ông bảo mày đi lấy lông gì.....mày đưa tao lông mẹ mày đấy à? sao xắn tít thế này??/
Tên lính lệ sợ quá lạy lấy lạy để miệng van xin
- Lạy quan tha chết ! đó đúng là của mẹ con. Con xiń quan tha cho con lỡ dại lần đầu, lần sau quan sai lấy lông gì con lấy lông ấy ạ!



Vợ về nhà đột xuất vì hôm nay công ty được nghỉ làm sớm, đi nhẹ nhàng vào phòng ngủ, thấy dưới tấm chăn lộ ra 4 cái chân.
Nổi nóng, bà vớ lấy khúc gỗ, nện lia lịa vào cái chăn một lúc. Chỉ thấy tiếng ú ớ yếu ớt vọng ra. Hả hê cơn giận, bà đi vào phòng ăn kiếm ly rượu.
Nhưng bà hết hồn khi thấy ông chồng đang ngồi đọc báo ở đó. Ông chồng nhìn vợ nhẹ nhàng nói:
- Em à, bố mẹ em mới đến thăm, anh nhường chỗ cho hai ông bà nghỉ, em đã chào bố mẹ chưa?

Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017

LO THẬT SỰ! + NẾU MÀ ...

Người đàn bà đẹp mang con mèo bị bệnh của mình tới tìm bác sĩ thú y, nàng than thở: 
- Nó bo ăn uống mấy ngày nay, nhờ bác sĩ cứu giùm. 
Sau khi khám cho con mèo, bác sĩ thú y liền bảo: 
- Con mèo này nó bị chứng bệnh rụng lông, mà nó lại hay liếm lông, nên lông vào miệng, xuống dạ dày, giờ rối bù trong đó. Tôi không thể cứu nó được, thế nào nó cũng chết thôi! 
Mặt người đàn bà bỗng biến sắc. Ngồi im lặng nghĩ ngợi một lúc lâu, nàng bỗng khóc lóc vô cùng thảm thiết. Bác sĩ hốt hoảng: 
- Cô đừng quá đau buồn như thế! Cô có thể nuôi một con mèo khác cơ mà! 
- Không phải thế bác sĩ ơi! Tôi đang lo thế nào rồi chồng tôi cũng mắc bệnh này ma chết mất thôi! 
Cứu chồng tôi đi bác sĩ ơi!!!


Một anh chàng sang Ấn Độ du lịch, thấy góc đường có một anh chàng bản địa, tay cầm cái kèn be bé, trước mặt là cái lồng rắn, thấy cứ đưa kèn lên thổi thì lại có con rắn ngóc đầu lên, trông con rắn ngóc đầu rất đẹp và oai hùng, anh chàng Việt Nam thán phục lắm.
Rồi đợi đoàn đi xa xa chàng ta liền xán đến đến hỏi giọng rất kiểu cầu cạnh, bằng tiếng Anh hẳn hoi nhé.
Này, này, mày có bài nào mà thổi cho Cu nó ngóc lên như con rắn được không? Bao nhiêu tiền tao cũng học.
Thấy anh chàng bản địa nhìn nhìn có vẻ thông cảm, cảm thương lắm, rồi trả lời:
Tổ sư, nếu mà có bài đấy, vợ nó đã không đuổi tao ra đây ngồi... nhá... nhá!

Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

CÂU ĐỐI HAY NHẤT + Đẽo cày...

Một đoàn thăm quan tới thăm địa đạo Củ Chi, thấy có tấm biển treo giải cho ai đối hay nhất câu "Cô gái củ chi, chỉ cu hỏi củ chi"
Anh thanh niên Cần Giờ nhanh nhảu: "Con trai Cần Giờ giơ cần hỏi cần giờ"
Chị Hải Dương tiếp luôn: "con gái Hải Dương hưởng giai ngoài hải dương"
Chú Hải Phòng đâu có kém cạnh: "Con trai Đồ Sơn sơn đồ bán đồ sơn"
Em Hà Nội e thẹn: "Trai Hàng Chuối chuồi háng bảo hàng chuối"
Cậu nhỏ Bắc Cạn: "Chàng trai Bắc Cạn bán c.... ở Bắc Cạn"
Một anh bộ đội mới xuất ngũ: "Chàng trai Giải Phóng phỏng gi... hô giải phóng"
......
Và giải vẫn chưa được trao "hội cười toàn người hay chữ" hãy tham gia!!!



Giữa đêm tân hôn,cô dâu hốt hoảng chạy về nhà mình.Ông bố ngạc nhiên hỏi tại sao,cô gái thút thít :
- Con vừa lên giường thì thấy con gì nó lớn nhanh lắm.Lúc đầu chỉ bằng ngón tay thôi,vậy mà khi đụng vào nó to bằng cổ tay.Con sợ quá nên phải chạy về đây.Bây giờ có khi nó phải bằng cổ chân rồi cũng nên.
Ông bố nghe xong lẳng lặng cầm cái rìu sang nhà con rể.Một lúc sau về bảo con gái :
-Thôi con về đi,tao vừa đi đẽo cho nó nhỏ lại rồi
Cô gái yên tâm về nhà chồng.Đêm tân hôn diễn ra vui vẻ.Được vài hôm ông bố lại thấy con gái bỏ về nhà mình với vẻ tần ngần thì ngạc nhiên hỏi vì sao.Cô gái thẽ thọt :
-Bố ơi,mảnh đẽo hôm nọ bố để đâu rồi...cho con xin lại
Ông bố ngã ngồi luôn.