Chuyện
kể là trước khi người Pháp tới Việt Nam thì ngành nấu rượu đã có. Tuy nhiên,
sau năm 1858 người Pháp tiến hành xâm lược Việt Nam thì họ cũng quyết định thắt
chặt việc nấu rượu và thu thuế. Bà con ta tất nhiên là không chịu để bọn thực
dân đô hộ bóc lột nên quyết định … nấu rượu lậu. Rượu lậu vừa rẻ lại vừa ngon
hơn rượu của nhà nước thực dân, ở miền Nam thì được nấu bằng gạo nếp rồi đem
giấu trong những lùm tranh, lùm đế ở xa nhà, hoặc khi thấy Tây đoan, Tàu cáo
đến bắt, nghe động thì bê tất cả nồi rượu, bình rượu chạy vội dấu dưới đồng cỏ
hoang dại mọc toàn cây đế, một loài cây giống cỏ năn, cỏ lác, cỏ tranh, hay lau
sậy mọc cao vút đầu. Tên gọi rượu đế trong Nam xuất xứ từ đó.
Cảnh
nấu rượu thời xưa
Tại
miền Bắc Việt Nam người dân đã tự đặt tên cho loại rượu mình nấu là rượu ngang
vì rượu nấu và tiêu thụ theo kiểu đi ngang về tắt; rượu cuốc lủi vì vừa
bán vừa lủi như con chim cuốc; hoặc để so sánh với rượu “quốc gia” khi các cụ
nhà nho xưa nhại tiếng ngoại bang nationale spirit gọi rượu quê của
người Việt là rượu quốc hồn quốc túy. Tiếng là quốc hồn quốc túy mà phải nấu
chui nấu lủi, uống chui uống lủi thì gọi là rượu quốc lủi.
Tôi nghĩ là nhiều bạn chưa biết điều này dù đã uống cả đời.
Xin cho một nhận xét trải nghiệm ANO nebo NE.
(Sưu tầm)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét