Pozdrav

Tady jsi doma, jen tady a nikde jinde je to tvá země, tobě patří a ty patříš k ní, jenom k ní.

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2018

NGÀY XUI!

Sáng sớm vừa huýt sáo vừa lái xe ra chợ, xe đang bon bon thì thấy có cô gái khoát tay xin quá giang. Tui dừng lại cho cô ta lên xe,đi được một khoảng thì tự nhiên cô ta nghẻo ngang bất tĩnh, tui hết hồn chả biết làm sao nên chở cô ta thẳng vô nhà thương. Khi tới đó thì cô ta được các bác sĩ chăm sóc, một lát sau thì có ông bác sĩ đến bảo tôi là cô ấy không sao,vì phụ nữ mang thai thường có mấy triệu chứng đó. Ông bác sĩ bắt tay chúc mừng tui đươc làm cha và bảo tui vào ký giấy xuất viện cho cô ấy, tui đính chính là cô ấy chỉ quá giang rồi ngất xỉu trên xe tui thôi, tui không quen biết cô ta...
Tui đang giải thích với ông bác sĩ thì bỗng dưng cô gái kia tĩnh dậy, cô ta thét vào mặt tui nào là đồ sở khanh chơi xong dong gì gì tùm lum hết, bây giờ làm cô ta có bầu còn muốn chối bla bla bla... 
Ách giữa đàng lại quàng vô cổ làm tui tức muốn hộc máu, tui lôi cha nội bác sĩ qua và bảo ổng xét nghiệm di truyền ADN xem coi phải tui là cha cái bào thai hay không?
Sau khi xét nghiệm hồi lâu thì ông bác sĩ bước ra bắt tay tui lần nữa, ổng chúc mừng tui giải được nỗi oan, ổng bảo tui bị chứng vô sinh thì làm sao có con được. 
Tui cười lên hớn hở bỏ đi khỏi bệnh viện mà không thèm nhìn cô gái kia thêm một cái, trong lòng vui vẻ vì vừa thoát một tai nạn hết sức là vô duyên, tui tiếp tục lái xe ra chợ mua đồ cho con đi học...
Á đệch...Con?...Tui bị vô sinh mà!...Con ở nhà của ai???

Bác xù cao thủ!




Bác xù về nước, lên núi ở. Bác nuôi một con bò cái và sống rất giản dị, ngủ trên nệm cỏ, lánh xa trần thế...
Một lần bác xuống phố, bản tính thương người nên bác mua một tập vé số của một chị tàn tật. Và bác trúng luôn giải độc đắc đến 3 tỷ đồng.
Chả biết làm gì với số tiền khủng, bác dắt con bò cái tìm vào khách sạn 5 sao và đòi thuê phòng sang trọng nhất.
Tay lễ tân chỉ cho bác lên tầng 7, giới thiệu phòng này là phòng tổng thống số 1 thế giới đã ngủ. Bác xù dắt con bò cái lên phòng nhưng bị ngăn lại. Tay lễ tân hứa sẽ chăm sóc chu đáo cho con bò.
Vào phòng, bác choáng ngợp vì sự sang trọng của căn phòng. Mọi thứ đều dát vàng, TV rộng hết cả bức tường...Sợ mình làm hỏng mọi thứ, bác lăn ra sàn và ngủ thiếp đi..
Hôm sau, xuống thanh toán, ngoài tiền phòng đã niêm yết, tay lễ tân bảo: 
“Ông phải thanh toán thêm tiền giường mát xa 50 triệu”. 
“Ô lịt mịa, tao ngủ sàn mà”. 
“Tôi không biết, ông đã có thể dùng. Tiền xem TV 30 triệu”. 
“Thế là thế léo nào! Tau có bật nó lên đâu?”. 
“Tôi không biết, ông đã có thể bật. Tiền gái 100 triệu nữa!”. 
“ A lối! Tao có thấy đứa con gái nào đâu?”. 
“ Họ ở phòng bên cạnh, ông đã có thể chơi! Ông không thanh toán thì tôi gọi cảnh sát đến!”
Thế này thì quá thể lắm! Bác xù nghĩ bụng và quay lại bảo tay lễ tân: 
“Được thôi, nhưng mày phải trả tao 300 triệu!” 
“Tại sao?”. 
“ Vì mày đã ngủ với con bò cái của tao”. 
“Tôi à? Tôi mà phải ngủ với bò à?” 
“Tao léo cần biết, nó là bò cái và mày đã có thể ngủ với nó!”

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2018

Khẩu trang


Nghỉ lễ được mấy ngày...Hai Lúa lên thành phố chơi, thấy người ta đeo khẩu trang để tránh bụi, cũng muốn bắt chước cho giống người thành phố. Hai Lúa liền tới ngay cửa hiệu để sắm một cái khẩu trang, nhưng mua lộn miếng… băng vệ sinh. Hí hửng lắm, Hai Lúa đeo ngay “miếng” khẩu trang vào rồi đi vi vu ngoài đường. Chạy xe được một lúc, Hai Lúa thấy khó thở quá, bực mình tháo “miếng” khẩu trang ra tìm mãi mới thấy cái thùng rác (văn minh phết) quăng vào thùng rác. Vừa quăng xong, ngó vô thấy trong đó cũng có một “miếng” khác của ai đó vứt đi, Hai Lúa tức mình lẩm bẩm:
- Đ.M! May mà mình quăng đi kịp, chứ nếu không là bị hộc máu giống thằng này rồi!
Kinh vãi cả lúa...
Các bác hổng tin thì thoai 
Kết quả hình ảnh cho Khẩu trang
Kết quả hình ảnh cho Băng vệ sinh


Thứ Năm, 26 tháng 4, 2018

Hối hận muộn màng:

Ngày còn thanh niên tôi có yêu một cô gái do tuổi trẻ bồng bột tôi và cô ấy đã vượt qua giới hạn, 
rồi cô ấy có thai và tôi đã bỏ rơi cô ấy.
Sau vài năm tôi lại bắt đầu một cuộc tình mới do môi trường hay gần gũi chúng tôi ko kiềm chế được, cô ấy lại có thai và tôi lại bỏ cô ấy.
Sau này tôi lập gia đình được 5 năm nhưng ko có con, đi khám bác sĩ kết luận tôi bị vô sinh bẩm sinh không có khả năng sinh con.
Có lẽ đó là bài học và cái giá phải trả cho tuổi trẻ bồng bột... chẳng biết mình là ai.

Nhầm chuồng

Đêm qua em lại mơ trở về Séc. Đang mùa đẹp nhất trong năm, nhưng đẹp thì cũng không quên được bia. Vào một quán ăn sang trọng, bia ngon, rượu ngọt, các cô phục vụ xinh như tiên...
Bỗng dưng em thấy mót. Ra WC, gian dành cho đàn ông đều đóng hết, ngó sang gian dành cho quý bà thấy vắng ngắt liền đánh liều chạy vào. Ôi, sao mà lịch sự, sạch sẽ thế chứ? Em nhìn thấy ba cái nút bấm. Sao bên dành cho quý ông lại không có nhỉ? Phải thử xem sao.
Ở nút thứ nhất, em thấy có chữ TV. Ái chà, truyền hình mà không thấy màn hình, là cái gì nhỉ? Không sao, cứ thử phát! Vừa bấm, thấy ngay một dòng nước ấm phun lên, rửa rõ sạch sẽ tất thứ trời cho. A, TV là teplá voda. Sướng thật!
Nhìn nút thứ hai, thấy ghi HV. Gì đây? Chả lẽ lại là horká voda? Thử xem. Ấn một cái thấy hơi nóng vù vù, khô luôn. A, HV là horký vzduch. Đúng là quán hạng sang, chu đáo quá !
Nút thứ ba AOT. Nghĩ mãi không ra cái gì mặc dù đã vận hết trí nhớ về vốn tiếng Séc. Thôi, thử khác biết. Vừa bấm thì thấy tối tăm hết mặt mũi và chẳng còn biết gì nữa...
Tỉnh dậy, thấy mình nằm trong phòng trắng toát, sặc mùi ê te, một cô mặc đồ y tá đang lau mồ hôi trán cho em. Thấy em mở mắt, cô hỏi: Ông đã làm gì nên nông nỗi này? Thưa cô, tôi vào nhầm nhà vệ sinh nữ, ở đó có ba cái nút và tôi đã thử bấm. Lạy chúa! Ông bấm cả cái nút cuối sao? Vâng, có lẽ thế, tôi chẳng còn nhớ được gì nữa từ lúc đó. Rõ rồi, thưa ông, AOT là automatický odstraňovač tampónu. Thôi chết mẹ em rồi, nó là máy tự động huỷ băng vệ sinh. Vậy thưa cô, “cái ấy” của tôi? Vâng, đứt rồi, chúng tôi cố gắng nhưng chỉ cứu được một phần!
Ôi mẹ ơi, đi du lịch mà mất cái này về ăn nói sao với vợ đây? 
(Từ đấy anh ta có cái tên: Dũng cụt)

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2018

PHƯƠNG PHÁP GIẢM CÂN

Ông Huynh nhậu nhiều nên mập quá. Ông đến bác sĩ kê đơn cho 7 viên thuốc và dặn uống trước khi ngủ. Đêm đầu tiên sau khi uống thuốc, ông thấy mình trôi dạt vào đảo hoang. Trên đảo có một cô gái đẹp không mặc gì. Ông liền rượt đuổi cô ta khắp đảo nhưng mà không tài nào bắt được. Tỉnh dậy thấy toát mồ hôi. Những đêm sau đó giất mơ lặp lại và có đêm bắt được, có đêm không. Kết quả ông giảm 25 kg. Ông Hoan hàng xóm cũng mập sau khi nghe kể sướng quá cũng tới bác sĩ và cũng được cấp 7 viên. Đêm đầu tiên ông ta háo hức chờ đắm tàu để dạt vào đảo hoang. Nhưng khác với ông Huynh, ông Hoan không thấy cô gái mà thấy một đám thổ dân rượt ông khắp đảo và cũng giảm được 25 kg. Ông ta liền tới gặp bác sĩ và thắc mắc:
- Tại sao cũng ông kê đơn mà ông Huynh mơ gặp gái, còn tôi gặp thổ dân là sao?
- Có gì đâu, ông Huynh đến phòng mạch tôi và trả tiền mặt, còn ông đến bệnh viện khám bằng sổ bảo hiểm y tế đó mà.

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2018

QUÊN

Cứ chiểu theo sách Đắc nhân tâm dậy, rằng, tên của một người là thứ âm thanh yêu quý nhất trần đời của người đó, thì mình rất nhiều phen đã trở thành kẻ đáng ghét nhất trần đời của người ta rồi. Vì sao, chán chả nói nữa. Giận mình lắm. Mà cũng hận đời lắm ý!
Có buổi sáng đi làm, vừa phi xe ra đầu phố thì một em gái xinh ơi là xinh ngồi ngay hàng bún gánh trên hè vẫy gọi rối rít, thân mật lắm. Tình huống bất ngờ, chẳng thể nhớ em là ai, tên em là gì. Thấy cái mặt mình đần thối, nụ cười trên gương mặt em tắt rất nhanh. Ú ớ mấy câu, "anh đang vội, lúc khác ngồi nhé...", rồi cắm cổ phóng như ma đuổi. Được một đoạn thì giật mình, thôi chết, là em N chứ ai! Mấy tháng trước, chả ngồi làm việc với em về bài vở chán chê trong phòng thu là gì! Giờ không có cơ hội sửa chữa rồi, vì lúc đó em đã hứng đủ cảnh bẽ bàng với chính mình và với mấy cô bạn ngồi ăn cùng rồi. Đau!
Lại có hôm ra đường mua bao thuốc lá thì đụng ngay thằng bạn cũ. Nói là cũ vì đứt liên lạc với nó có đến vài chục năm rồi. Thời trẻ trai oanh liệt, mình, nó và cả lũ mặt giặc vẫn có nhau trên từng cây số, thế mà giờ chịu không nhớ nổi cái tên!
Vỉa hè vắng, chẳng có hàng quán, hai thằng cứ thế cuốn nhau vừa đi vừa chuyện trò hồ hởi. Đành cứ diễn thôi, "Úi, anh em lâu quá nhể, các cụ thế nào, vợ con ra sao, mà vẫn con vợ cũ đấy hả?..." vân vân... Cái tên nó vẫn không bật ra! Lại "Nhớ con bé ấy không? Nó chia tay chồng cũ, bạn tôi, lại về ở với thằng chồng mới, cũng bạn tôi... A mà thằng T chết năm ngoái rồi. Nó ung thư gan..." vân vân... Cái tên nó vẫn không bật ra!... Lại "Dạo này hay tắc đường nhể. Ước gì biến mẹ đi đâu quách... A, mà sao mấy chú áo vàng cứ thích ra đứng giữa đường giơ cái que thế kia? Tội..." vân vân... Thế mà cái tên nó vẫn cương quyết không bật ra!...
Đến gần ngã tư đèn xanh đèn đỏ, thằng bạn mình bất ngờ dừng lại, mặt mũi cau có: "Này ông, đến lúc này, tôi có thể khẳng định, ông không nhớ tên tôi. Chán ông lắm!". Sĩ diện, định cãi, quên là quên thế đèo, nhưng sượng mồm không nói được, bèn gãi đầu "Ờ thì... ờ thì... đến tôi còn chán tôi nữa là...". Thằng bạn buông câu "Chào!", rồi nguẩy đít bỏ đi. Tự nhiên mình nổi cáu, gọi giật nó lại: "Này ông, thế tôi hỏi thật ông, ông có nhớ tên tôi?". Nó đáp tỉnh bơ: "Tôi mà nhớ tên ông thì việc đéo lẵng nhẵng theo ông suốt con phố dài thế! Dở hơi à?!..."
Liếu mịa tiên sư, thằng này là chó chứ không phải là người!!!
Hờ...