Pozdrav

Tady jsi doma, jen tady a nikde jinde je to tvá země, tobě patří a ty patříš k ní, jenom k ní.

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015

ĐỒNG HỒ & CHIẾC LƯỢC

Ngày xửa ngày xưa, có một người đàn ông rất nghèo sống với vợ. Một ngày nọ, vợ ông, người có mái tóc rất dài hỏi chồng về chuyện mua một chiếc lược mới hơn để dùng.
vo chong gia.jpg
Người đàn ông cảm thấy rất buồn vì không mua nổi cho vợ một cái gì đó. Ông không đủ tiền để mua được cho vợ một chiếc lược mới bởi sồ tiền kiếm được chỉ đủ để lo cho miếng cơm hàng ngày. Thậm chí, ông cũng không dám mang chiếc đồng hồ cũ đã đứt dây đi sửa. Người vợ biết vậy nên bà không bao giờ gặng hỏi chồng mình một lần nào.
Một hôm, khi đang trên đường đi làm về ngang qua cửa hàng đồng hồ, ông quyết định bán nó. Với số tiền ít ỏi có được người chồng mua một chiếc lược mới cho vợ.
Ông trở về nhà vào buổi tối và mang tặng cho vợ món quà nhỏ bé này. Tuy vậy, ông đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy người vợ thân yêu với mái tóc ngắn. Bà đã bán tóc của mình và mua tặng cho ông một chiếc đồng hồ mới.
Nước mắt lăn dài trên gò má của hai vợ chồng, họ ôm nhau khóc trong hạnh phúc. Tuy cuộc sống hiện tại khá khó khăn, nhưng bù lại họ đã có được tình yêu và sự sẻ chia trong cuộc sống. Đó là món quà quý giá nhất mà hai vợ chồng ông nhận được từ thượng đế.

Thứ Ba, 31 tháng 3, 2015

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2015

Chỉ dành cho những người yêu ảo thuật

Ảo thuật chứ không phải sex:
https://www.facebook.com/video.php?v=1644333929131469&set=vb.100006646324107&type=2&theater

Ông biết tôi là ai không?

Cho mãi đến mấy hôm trước, tôi mới tìm ra được câu trả lời cho một câu hỏi tôi bị hỏi từ hơn ba mươi lăm năm trước.
Một bữa đang ngồi trong quán cà phê ở Sài Gòn, thì tôi bị một người đàn ông gây sự và cuối cùng ông ta quăng ra cho tôi câu hỏi : “Ông biết tôi là ai không ?”
Quả thật lúc ấy, tôi không biết ông ta là ai thật. Ông không phải là một tài tử, một nhà văn, hay một chính trị gia nổi tiếng để tôi phải biết. Tôi đành ngồi đó, chịu thua ông, không có câu trả lời.
Ít lâu sau, tôi được cho biết ông là đàn em của một quan chức lớn, và nhờ đó, ông thỉnh thoảng đem chút “hào quang” vay mượn được để hù dọa những người yếu bóng vía như tôi.
Sang đến Mỹ, thỉnh thoảng tôi cũng bị hỏi câu hỏi đó, mà đau cho những người đó, cả Mỹ lẫn Việt, tôi không bao giờ có câu trả lời cho câu hỏi đó của họ cả. Họ thì nghĩ tôi phải biết họ, mà thật tình, tôi thì không hề biết họ bao giờ. Và cứ mỗi lần bị những nhân vật như thế cật vấn, thì tôi chỉ biết ngẩn mặt ra, giả bộ lục lọi cái trí nhớ thảm hại của tôi để tìm câu trả lời cho người nổi tiếng nhưng vô danh và không ai thèm biết đó.
Mấy tháng trước, trong chuyến về lại Los Angeles, California , tôi phải ghé lại Newark, New Jersey để đổi máy bay. Phi cơ của tôi bị trễ hơn một tiếng. Hành khách có một số rất bực bội vì công việc bị xáo trộn do sự chậm trễ của máy bay gây ra.
Tại quầy bên cạnh cổng 112, một tiếp viên dưới đất của công ty đang cố giải quyết những yêu cầu, khiếu nại của khách hàng thì bỗng nhiên một hành khách có vẻ tức tối lắm, lấn lên phía trên, len qua mặt mấy người khác và ném tấm vé lên quầy.
Ông ta nói lớn rằng ông ta muốn được cho bay chuyến sớm nhất và phải xếp cho ông ta ngồi hạng nhất. Người tiếp viên trả lời rằng cô xin lỗi về những phiền nhiễu mà chuyến bay gây ra cho ông, nhưng cô cũng phải giải quyết những hành khách tới trước và hứa là sẽ giúp ông khi đến lượt ông.
Nhưng ông khách không bằng lòng, ông hỏi như hét vào mặt cô, rõ ràng là để cho các hành khách khác cũng nghe được. Ông hỏi đúng câu mà tôi cũng bị hỏi mấy lần : “Cô biết tôi là ai không ?” (Do you know who I am ?).
Thì ra người Mỹ, trẻ và xinh như cô tiếp viên cũng bị hạch hỏi bằng câu đó chứ chẳng riêng gì tôi. Tôi liền cố lắng tai nghe xem cô tiếp viên ở quầy trả lời như thế nào để biết mà ứng phó sau này.
Người phụ nữ này, vẫn tươi cười, cầm chiếc micro của hệ thống khuếch âm lên và nói lớn bằng giọng rành rẽ rằng: “Ở quầy 112, có một vị hành khách không biết mình là ai, quí hành khách ai có thể giúp ông ta biết được căn cước hay thân thế của ông, xin tới quầy 112.”
Ông khách tự nhiên, vì chính câu hỏi của ông, biến thành một bệnh nhân tâm thần, một người mắc Alzheimer, một người lãng trí, tâm lý, thần kinh thác loạn, lẫn lộn bản thể, không còn nhớ mình là ai, tên gì, ở đâu nữa. Và lúc ấy thì đám hành khách đang sốt ruột đứng trước quầy đều phá ra cười.
Ông khách điên tiết, chỉ mặt người tiếp viên ở quầy và bật ra một câu chửi thề tục tĩu : “Đ.M. mày”( F,,k you) .
Người phụ nữ ở quầy, không một chút giận dữ, bằng giọng bình thản, trả lời ông nguyên văn như thế này : “I’m sorry, sir, but you’ll have to stand in line for that, too”.( Thưa ông, chuyện đó, chuyện ông đòi giao hợp với tôi, ông cũng phải xếp hàng chờ đến lượt mới được.)
Chao ôi, hay biết là chừng nào ! Thế mà tôi không nghĩ ra từ bao nhiêu năm nay để mà ấm ức không nguôi.
Bây giờ, nếu người đàn ông ngày xưa ở Saigon hay dăm ba người khác đặt lại câu hỏi đó với tôi, thì tôi đã có ngay được câu trả lời học được của người tiếp viên phi hành ở phi trường Newark, New Jersey hai hôm trước.

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2015

Sinh hoạt CLB Bohemia tháng 3/2015

Trân trọng kính mời 
Hội viên, bạn hữu của CLB Bohemia đến dự sinh hoạt tháng 3/2015 
tại Nhà hàng bia Séc - Bohemia, 9 Hoàng Cầu 
vào 18h30, ngày 27/3/2015
Rất hân hạnh được đón tiếp!

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015

Thi sỹ Trương Văn Tú đăng đàn

Cà phê và ngày xưa

Ấy là tôi nhớ ngày xưa
Đêm đông gió lạnh trời mưa phố buồn
Quán cà phê nhỏ cô đơn
Ánh đèn mỏng mảnh, điệu đờn t-rong t-ring
Một mình ngồi với một mình
Một mình tôi nhớ chuyện tình ngày xưa…
Ngày xưa em và tôi
Thường hẹn nhau ra quán
Mỗi khi trời mưa rơi
Bên ly cà phê ấm
Chuyện vui ơi là vui
Em cười ôi màu nắng
Môi em hồng xinh tươi
Em trêu tôi thi sĩ
Sẽ suốt đời tình sầu…
……………..
Rồi em đi học trời Âu
Với hoa tuyết trắng với cầu Sắc lơ
Với sông Đa Nuýp lứng lờ
Với hoa Tuy líp với nhà thờ Paris…
Để tôi lại với sầu bi
Với cà phê đắng chia ly tình đầu
Đi về đâu, rẽ về đâu
Nhà em ngõ nhỏ, bao lâu thì về?.

Xem thêm link này rất hấp dẫn:

https://email.seznam.cz/#inbox/36074

Ở đây tối quá

Bà vợ lôi tình nhân về nhà, không biết là cậu con trai đang trốn trong tủ. Ông chồng về bất ngờ, bà vợ vội giấu tình nhân vào trong tù. 
Cậu con trai: "Ở đây tối quá." 
Tình nhân: "Ừ, tối quá." 
Cậu con trai: "Cháu có một quả bóng chày." 
Tình nhân: "Ừ, hay quá."
Cậu con trai: "Chú muốn mua không?"
Tình nhân: "Không!"
Cậu con trai: "Bố cháu đang bên ngoài đấy!"
Tình nhân: "Được rồi, bao nhiêu tiền?"
Cậu con trai: "£250"
Vài tuần sau, sự việc lại xảy ra.
Cậu con trai: "Ở đây tối quá."
Tình nhân: "Ừ, tối quá."
Cậu con trai: "Cháu có cái găng bóng chày"
Tình nhân: "Hay quá!"
Cậu con trai: "Chú có muốn mua không?"
Tình nhân: "Không, cảm ơn cháu!"
Cậu con trai: "Cháu sẽ mách bố."
Tình nhân: "Bao nhiêu?"
Cậu con trai: "£750"
Tình nhân: "Được"
Vài ngày sau, ông bố bảo cậu con trai, "Lấy găng và bóng đi, ra ngoài chơi với bố một lát." Câu bé bảo: "Con bán hai thứ ấy rồi." Ông bố: "Con bán bao nhiêu tiền?" Cậu con trai: "£1,000." Ông bố: "Thật kinh khủng, ai lại chặt chém bạn bè thế cơ chứ. Bố sẽ đưa con ra nhà thờ và con phải xưng tội đấy." Họ đi ra nhà thờ và ông bố ra hiệu cho cha xứ nghe thằng bé xưng tội, rồi ông ta đóng cửa lại.
Cậu bé: "Ở đây tối quá"
Cha xứ nói: "Đừng giở cái trò mèo ấy ra nữa!"