Buổi sáng mùa thu hôm ấy. Tại một bệnh viện có hai bệnh nhân đến khám ung thư.
Sau khi xét nghiệm một chị bị ung thư vú còn một chị bị ung thư tử cung.
Chị ung thư vú có chồng làm nghề bơm vá xe ngoài thị trấn. Chị ung thư tử cung có chồng làm giám đốc công ty ở một thành phố lớn.
Hôm đó cả hai ông chồng đều bận. Ông chồng giám đốc thì bận đi họp. Ông chồng bơm xe thì bận việc nhà với lũ con thơ nên không ai đi cùng hai bà vợ đến phòng khám được.
Sau khi bác sĩ khám và làm các thủ tục xét nghiệm xong cho hai chị. Chị có chồng làm giám đốc nói nhỏ vào tai bác sĩ:
- Bác sĩ làm ơn chữa trị giúp em. Có thuốc ngoại nào tốt tốt thì kê đơn cho em, chồng em có tiền, bác sĩ cố gắng giúp em điều kiện tốt nhất, máy móc nào hiện đại nhất bác sĩ nhé. Chồng em có tiền mà.
Bác sĩ trả lời:
- Chúng tôi có phác đồ điều trị đúng bệnh. Thuốc nào chữa được thì tôi viết đơn, chứ không cứ gì thuốc ngoại mới là tốt.
Đến lượt chị bệnh nhân là vợ anh bơm xe thì chị nói nhỏ với bác sĩ:
- Bác sĩ ơi, em biết bệnh này nếu chữa được chắc tốn nhiều tiền lắm. Thôi, bác sĩ cứ để kệ em, cho em ít thuốc giảm đau cũng được, vợ chồng em kiếm được đồng tiền khó khăn lắm bác sĩ ạ.
Chị còn nói thêm:
- Nếu chồng em đến bác sĩ cứ nói bệnh giai đoạn cuối rồi, không còn hy vọng nữa đâu, nói vậy để chồng em khỏi bán nhà bán đất đi mà chữa cho vợ.
Bác sĩ nghe thế cảm động lắm. Ông ta nói:
- Chị cứ yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để chữa bệnh cho chị.
Đến chiều anh bơm xe vào thăm vợ, trước khi vào anh gặp bác sĩ hỏi về bệnh tình của vợ. Anh đưa một cái phong bì mỏng cho bác sĩ nói:
- Trăm sự nhờ bác sĩ giúp đỡ vợ tôi, bác sĩ xem có loại thuốc nào tốt tốt thì kê đơn cho vợ tôi uống. Tôi lo được tiền mà.
Bác sĩ đành cầm cái phong bì vì nếu không cầm anh bơm xe đó lại cảm thấy chưa yên tâm. Và bác sĩ nói:
- Anh yên tâm đi, chúng tôi sẽ làm hết trách nhiệm của mình. Anh bơm xe lại nói nhỏ với bác sĩ:
- Bác sĩ làm ơn nói giúp rằng bệnh vợ tôi chỉ vài hôm là ra viện nhé, bệnh không nguy hiểm đâu, như thế vợ tôi mới yên tâm.
Một lúc sau chồng chị ung thư tử cung là ông giám đốc đi họp về, ông đi xe ô tô xịn, quần áo phẳng phiu, đầu vuốt keo bóng mượt cắp cái cặp đen đi cùng với một lái xe riêng đến. Ông giám đốc có hỏi bệnh tình của vợ. Bác sĩ nói nguy kịch lắm.
Ông giám đốc đưa cho bác sĩ một phong bì dày cộm và nói:
- Dạ, dạ, tôi hiểu.
Và ông giám đốc còn nói thêm:
- Bệnh đã đến giai đoạn cuối chưa bác sĩ?
Bác sĩ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đó thì ông giám đốc nói nhỏ vào tai bác sĩ:
- Không cần thuốc men gì hết nhé, chỉ cho mấy viên giảm đau thôi, đi nhanh cho đỡ tốn kém.
Bác sĩ nghe xong câu nói đó đã hiểu…
Pozdrav
Tady jsi doma, jen tady a nikde jinde
Ceskoslovensko
Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014
CLB Bohemia tháng 11.2014
Mặc dù tối qua diễn ra trận bóng đá Việt Nam-Philipin và hai ca sỹ trụ cột của CLB có việc gia đình không đến dự được nhưng buổi sinh hoạt vẫn diễn ra chất lượng và đặc biệt vui vẻ khi chuyển sang phần văn nghệ cây nhà lá vườn. Mặc dù không nằm trong danh sách hàng được quảng cáo nhưng mỗi hội viên vẫn nhận được một điếu thuốc SPARTA - Sản phẩm của một thời bao cấp Tiệp Khắc.
Xin trân trọng giới thiệu một vài hình ảnh:
Trước đó ít ngày đoàn du lịch Séc (9 thành viên) đã từng nhiều lần qua Việt Nam, tới thăm nhà hàng bia Séc - Bohemia, số 9 Hoàng Cầu, gặp gỡ bạn bè Việt. Chỉ tới 23h00 đoàn đã giải khát tới 202 cốc bia/300ml.
Ngày hôm sau đi Lệ Mật 0h20 mới về tới Hà Nội
Trong ngày Do.honza đã được bác Dương Tất Từ tới thăm và trao đổi về công tác phát triển giao lưu văn học Việt-Séc. Hai đại diện người Việt trong lĩnh vực dịch thuật văn chương tiếng Bohemia.
Theo kế hoạch, 26.12.2014 sẽ là ngày sinh hoạt CLB Bohemia cuối năm Chào năm mới 2015 với chương trình văn nghệ đặc biệt và thi Uống bia nhanh đoạt giải.
Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2014
Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014
Sinh hoạt CLB Bohemia tháng 11.2014
CLB văn học- nghệ thuật Bohemia
Trân trọng kính mời
hội viên, bạn bè thân thiết Việt-Tiệp
tới dự sinh hoạt định kỳ tháng 11.2014
tại Nhà hàng bia Séc - Bohemia, số 9 Hoàng Cầu
vào 18h30, ngày 28.11.2014
Rất hân hạnh được đón tiếp
Thứ Hai, 24 tháng 11, 2014
Cô y tá trẻ và ông bác sĩ già
Trong một ca phẫu thuật, cô ý tá trẻ tuổi lần đầu tiên được tham gia ca mổ đã nói với bác sĩ phẫu thuật khi ông đang chuẩn bị khâu vết mổ lại: “Bác sĩ, chúng ta còn một miếng gạc chưa lấy ra khỏi bệnh nhân”.
Ông bác sĩ, khá lớn tuổi, nói một cách quyết đoán: “Tôi đã lấy hết toàn bộ số gạc ra rồi. Chúng ta bắt đầu khâu vết mổ lại!”.
Cô gái vẫn cương quyết: “Không được! Chúng ta đã dùng hết mười hai miếng gạc, trong khi mới lấy ra mười một miếng”.
Bác sĩ nghiêm khắc nói với cô: “Tôi sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm! Khâu vết mổ lại!”
Cô lập tức kêu lớn lên: “Bác sĩ không được làm như vậy! Ông phải có trách nhiệm với bệnh nhân chứ!”
Bác sĩ lúc này mới mỉm cười, ông mở bàn tay mình ra với miếng gạc thứ mười hai đang nằm ở đó, rồi nói: “Cô đã chính thức trở thành phụ tá phẫu thuật của tôi rồi đó”.
Ông đã thử thách sự chân chính của cô y tá trẻ, và cô đã có được điều ấy.
Trong cuộc sống, cũng còn biết bao người đang sống “mũ ni che tai” cho yên phận, mà không đủ dũng cảm như cô y tá trẻ tuổi kia, để có thể kiên trì với bản thân, để có thể làm việc trong danh dự, để có thể dám mạo hiểm trước các thách thức của cuộc sống và đủ bất khuất để theo đuổi các mục tiêu của mình.
Nịnh mà vẫn bị vợ giận
Vợ bảo tôi đi mua cái chiếu trúc. Tôi vào siêu thị, nhặt một cái đóng hộp vuông vức rồi ra tính tiền. Về nhà mở ra, có vài mẩu trúc bị gãy. Vợ làu bàu:
- Chán anh thật đấy, đi mua hàng chẳng chọn kỹ gì cả. Lần trước mua cái ấm siêu tốc, dùng một tháng cũng hỏng.
- Ừ, anh thừa nhận mình chọn gì cũng đại khái. Đến chọn vợ cũng đại khái nữa mà.
Tôi gật đầu lia lịa biết lỗi, thế mà vợ vẫn giận.
- Ừ, anh thừa nhận mình chọn gì cũng đại khái. Đến chọn vợ cũng đại khái nữa mà.
Tôi gật đầu lia lịa biết lỗi, thế mà vợ vẫn giận.
Bóng đèn trong phòng ngủ không sáng. Tôi loay hoay tháo bóng ở phòng khách, lắp thử vào xem hỏng do bóng hay do đường dây điện. Cuối cùng, tôi vẫn phải đi mua thêm một bóng đèn nữa và sửa điện ở cả phòng ngủ lẫn phòng khách.
Vợ bị sai giữ thang cho tôi sửa điện nên tỏ ra bực bội:
- Sao anh còn tháo bóng ở phòng khách làm gì? Hóa ra anh ngốc thật.
- Thế giờ em mới biết là anh ngốc à? Anh biết mình ngốc từ cái hôm lồng tay vào nhẫn cưới ấy.
Tôi đã cười rất tươi, thế mà vợ vẫn giận.
Vợ bị sai giữ thang cho tôi sửa điện nên tỏ ra bực bội:
- Sao anh còn tháo bóng ở phòng khách làm gì? Hóa ra anh ngốc thật.
- Thế giờ em mới biết là anh ngốc à? Anh biết mình ngốc từ cái hôm lồng tay vào nhẫn cưới ấy.
Tôi đã cười rất tươi, thế mà vợ vẫn giận.
Vợ đọc một bài báo nói về ảnh hưởng của bố mẹ tới con cái, tóm tắt lại cho tôi:
- Khoa học chứng minh con thừa hưởng trí thông minh của mẹ và nét đẹp của bố...
- Thảo nào thằng Bo nhà mình đi học toàn bị cô chê dốt.
Tôi đã đồng tình với vợ, thế mà vợ lại giận.
- Khoa học chứng minh con thừa hưởng trí thông minh của mẹ và nét đẹp của bố...
- Thảo nào thằng Bo nhà mình đi học toàn bị cô chê dốt.
Tôi đã đồng tình với vợ, thế mà vợ lại giận.
Cuối tuần, vợ chồng tôi trốn con đi ăn chân gà nướng. Vợ gặm mãi cái chân gà không xong, e thẹn bảo:
- Con gà này già quá, em ăn không nổi.
- Còn anh thì gà già cũng không vấn đề gì. Cả đời anh đã quen ăn thịt già rồi.
Tôi buột miệng nói, không hề có ý ám chỉ vợ lớn tuổi hơn mình, thế mà vợ vẫn giận.
- Con gà này già quá, em ăn không nổi.
- Còn anh thì gà già cũng không vấn đề gì. Cả đời anh đã quen ăn thịt già rồi.
Tôi buột miệng nói, không hề có ý ám chỉ vợ lớn tuổi hơn mình, thế mà vợ vẫn giận.
Vợ hỏi:
- Đố anh biết, đàn ông hay phụ nữ, ai thông minh hơn?
- Chắc là phụ nữ thông minh hơn.
Vợ có vẻ hài lòng. Tôi được đà nói tiếp:
- Phụ nữ thông minh nên em mới lấy được người như anh, còn đàn ông ngốc nghếch nên...
Tôi chưa kịp nói hết câu thì vợ đã hầm hầm đứng dậy và bỏ đi.
- Đố anh biết, đàn ông hay phụ nữ, ai thông minh hơn?
- Chắc là phụ nữ thông minh hơn.
Vợ có vẻ hài lòng. Tôi được đà nói tiếp:
- Phụ nữ thông minh nên em mới lấy được người như anh, còn đàn ông ngốc nghếch nên...
Tôi chưa kịp nói hết câu thì vợ đã hầm hầm đứng dậy và bỏ đi.
Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014
BẠN LÀ NGƯỜI CÓ PHÚC !
|
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





















