“Phái đoàn Gruzia đến Kremlin thăm Stalin.
''Khi họ về Stalin thấy mất chiếc tẩu liền gọi trùm mật vụ Beria vào và ra lệnh đuổi theo khám túi các vị khách.
''Năm phút sau, Stalin tìm thấy tẩu dưới gầm ghế liền gọi Beria lại. Beria báo cáo: “Thưa đồng chí, đã quá muộn, trong đoàn có 10 người thì năm người thú nhận đã lấy cắp chiếc tẩu. Năm tên còn lại đã chết trong lúc bị thẩm vấn.”
Pozdrav
Tady jsi doma, jen tady a nikde jinde
Ceskoslovensko
Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017
TẤM LÒNG
Một câu chuyện cảm động và chắc là có thật
Thời buổi này còn cái gì không hạ giá nhỉ? Sách vở, quần áo, đồ điện tử v...v... hạ giá! Tôi cầm mảnh bằng đại học cạy cục mãi chưa tìm ra việc làm, cũng nhào ra vỉa hè bán sách đại hạ giá. Từ Victor Hugo, Leon Tolstoy, Tagore, Dostoievski... đến Khái Hưng, Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng... cả thảy đều bị “hạ” nằm la liệt. Lắm lúc ngồi chồm hổm nhìn xuống các tên tuổi từng “vang bóng một thời”, tôi thầm hỏi:
- Nên cười hay nên khóc, thưa chư liệt vị?
Cách đây ít lâu, một ông lão hình dáng tiều tụy mang đến bán hai pho sách dày. Một cuốn là “Hán Việt Từ Ðiển” của Ðào Duy Anh do Khai Trí tái bản. Cuốn kia là “Petit Larousse Illustré” in tại Paris năm 1973. Sách còn tinh tươm lắm, hẳn chủ nhân đã xài rất kỹ. Thấy giá rẻ, tôi mua. Loại ấn bản này đây, gặp loại khách biên biết, bán cũng được lời.
Ngoài bìa và một số trang ruột của mỗi cuốn, đều có ấn dấu son hình ellipse: “Bibliothèque - Ðô Bi - Professeur”. À, té ra ông lão vốn từng là giáo chức. Thảo nào! Cất tiền vào ví rồi mà ông cứ dùng dằng nuối tiếc, ngoảnh lại nhìn những tài liệu - tài sản phải đứt ruột bán đi. Ngoái mãi mấy lần rồi ông mới dắt chiếc xe đạp cà tàng đạp về. Mắt ông đỏ hoe. Lòng tôi chợt se lại!
Chiều 25 Tết. Ngồi cạnh các danh tác tôi vẫn lim dim, thấp thỏm, chồm hổm ra đấy. Qua đường không ai thấy, lá vàng rơi trên giấy. Sài Gòn chả có mưa bụi cho đủ khổ thơ Vũ Ðình Liên. Nhưng bụi đường thì tha hồ, đủ khổ thứ dân lê lết vệ đường như tôi.
- Anh mua bánh bò, bánh tiêu?
Một chị hàng rong đến mời. Tôi lắc đầu. Bỗng chị sững người chăm chú nhìn vào hai bộ từ điển. Chị ngồi thụp xuống, đặt sề bánh bên cạnh, cầm hết cuốn này đến cuốn kia lật lật. Rồi chị hỏi giá cả hai. Ngần ngừ lúc lâu, chị nói:
- Anh có bán... trả góp không?
- Trời đất ơi! Người ta bán trả góp đủ thứ, chứ sách vở, sách đại hạ giá ai đời bán trả góp? Vả lại, tôi nào biết chị là ai, ở đâu?
- Tôi cần mua cả hai - chị nói tiếp - xin anh giữ, đừng bán cho người khác. Khi nào góp đủ, tôi sẽ lấy trọn. Anh thông cảm làm ơn giúp tôi.
Thấy lạ, tôi hỏi chuyện mới vỡ lẽ. Ðô Bi chính là thầy cũ của chị hàng rong. Chị Tám (tên chị) bất ngờ thấy có dấu son quen, hiểu ra hoàn cảnh của thầy, bèn nảy ý chuộc lại cho người mình từng thọ ơn giáo dục. Song, bán bánh bò bánh tiêu nào được bao nhiêu, lại còn nuôi con nhỏ, không đủ tiền mua một lần nên chị xin trả góp.
Tôi cảm động quá, trao ngay hai bộ từ điển cho chị Tám:
- Chị hãy cầm lấy, kịp làm quà Tết cho thầy. Tôi cũng xin lại đúng số vốn mà thôi, chị à.
- Nhưng...
- Ðừng ngại, chị trả góp dần sau này cũng được.
Chị lấy làm mừng rỡ, cuống quít trả tôi một ít tiền.
- Chao ôi, quý hóa quá! Cảm ơn... cảm ơn... anh nhá!
- Chao ôi, quý hóa quá! Cảm ơn... cảm ơn... anh nhá!
Mai lại, chị Tám trả góp tiếp. Chị kể :
- Thầy bi thảm lắm... Gần Tết, cô lại ngã bệnh... Thầy nhận sách, mừng mừng tủi tủi tội ghê, anh à!... Thầy cũ trò xưa khóc, khóc mãi!
- Thầy bi thảm lắm... Gần Tết, cô lại ngã bệnh... Thầy nhận sách, mừng mừng tủi tủi tội ghê, anh à!... Thầy cũ trò xưa khóc, khóc mãi!
Tôi vụt muốn nhảy cỡn lên và thét to:
“Hỡi ông Victor, ông Lev, ông Dostoievski... ơi! Ông Khái, ông Vũ, ông Ngô... ơi! Có những thứ không bao giờ hạ giá được! Có những người bình thường, vô danh tiểu tốt nhưng có những kiệt tác không hạ giá nổi, đó là: TẤM LÒNG.
Thứ Ba, 27 tháng 12, 2016
Aliby
Người chồng khi biết vợ có thai thì vô cùng vui mừng. Anh muốn cho tất cả mọi người biết tin này nên lấy điện thoại của vợ nhắn tin: "Tôi đã có thai" gửi đi cho tất cả mọi người trong danh bạ.
Được một lúc thấy mẹ vợ trả lời: "Sao nói là chồng không sinh được, con lại quan hệ với thằng nào?".
Anh rể trả lời: "Cô tính xử lí thế nào?".
Tiếp theo là bạn thân bán nhắn:tao đã khuyên mày bao nhiêu lần rồi bảo đừng đi chơi bậy nữa mà mày không nghe tao, thế chồng mày biết chưa?
Tiếp theo một người bạn thân nhắn tin: "Chúng ta đã nửa năm không gặp nhau, cô đừng đổ lên đầu tôi".
Đồng nghiệp nhắn: "Không phải chứ? Mới 2 ngày mà".
Cấp trên trả lời: "Tôi cho cô 10 triệu, cô nghỉ ngơi một thời gian đi".
Khách hàng nhắn tin: "Được rồi, cô đừng hù dọa tôi, ngày mai cô tới nhà tôi, chúng ta sẽ kí hợp đồng".
Một người lạ nhắn: "Cô li dị, chúng ta sẽ giữ đứa bé".
Một người lạ khác nhắn: "Hôm đó còn có giám đốc, không phải cô tính nói là của tôi chứ?".
Và một người lạ khác nhắn: "Đừng đùa chứ, tôi đã phẫu thuật triệt sản.
Cuối cùng là tin nhắn: " Chúng ta chỉ quan hệ anal và oral sex thôi mà!"
VỊ TỂ TƯỚNG TRUNG THÀNH
Vua sắp đi viễn chinh, Hoàng Hậu thì trẻ đẹp mà tính hơi quá dễ dãi, lo lắm, không ngủ được. Bụt hiện lên hỏi, Vua kể lể sự tình, Bụt nói:
Con đừng lo nữa, ta cho con một phép màu. Nếu người đàn ông nào mà láng cháng với Hoàng Hậu thì sẽ bị cụt cái bộ phận đó.
Vua an tâm lên đường chinh chiến. Năm sau Ngài trở về, gọi tất cả các Quan ở nhà trông nom Hoàng Hậu và bắt phải cởi bỏ xiêm áo. Than ôi, ai cũng bị cụt, trừ mỗi một mình Quan Tể tướng. Vua xúc động vì lòng trung thành của cận thần, nói:
- Duy chỉ có ngươi là tử tế, nay ngươi muốn gì ta cũng thưởng.
Tể tướng lấy giấy bút ra viết.
- Xin Bệ hạ nếu có phép màu thì làm cho lưỡi của Thần dài ra như cũ.
VỊ TỂ TƯỚNG TRUNG THÀNH
Vua sắp đi viễn chinh, Hoàng Hậu thì trẻ đẹp mà tính hơi quá dễ dãi, lo lắm, không ngủ được. Bụt hiện lên hỏi, Vua kể lể sự tình, Bụt nói:
Con đừng lo nữa, ta cho con một phép màu. Nếu người đàn ông nào mà láng cháng với Hoàng Hậu thì sẽ bị cụt cái bộ phận đó.
Vua an tâm lên đường chinh chiến. Năm sau Ngài trở về, gọi tất cả các Quan ở nhà trông nom Hoàng Hậu và bắt phải cởi bỏ xiêm áo. Than ôi, ai cũng bị cụt, trừ mỗi một mình Quan Tể tướng. Vua xúc động vì lòng trung thành của cận thần, nói:
- Duy chỉ có ngươi là tử tế, nay ngươi muốn gì ta cũng thưởng.
Tể tướng lấy giấy bút ra viết.
- Xin Bệ hạ nếu có phép màu thì làm cho lưỡi của Thần dài ra như cũ.
Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016
VAY NỢ Ở ĐỜI
Bà vợ nói với chồng:
- Kể từ hôm nay, mọi việc tôi làm sẽ phải tính bằng tiền! Tôi chán làm không công lắm rồi.
- Cụ thể thế nào?
- Nấu ăn: 30 ngàn một bữa, giặt quần áo 40 ngàn một chậu, "lên giường"... 100 ngàn!
Đến tối, ông chồng thì thào:
- Trong túi tôi chỉ còn 70 ngàn, bà bớt cho tôi lần này được không?
- Không bao giờ!
Hai người đi ngủ. Nửa đêm, ông chồng nghe có tiếng sột soạt, bật đèn lên thì thấy bà vợ đang lục túi xách nên hỏi:
- Bà tìm gì đấy?
- Tôi tìm 30 ngàn cho ông vay.
(Sưu tầm)
- Kể từ hôm nay, mọi việc tôi làm sẽ phải tính bằng tiền! Tôi chán làm không công lắm rồi.
- Cụ thể thế nào?
- Nấu ăn: 30 ngàn một bữa, giặt quần áo 40 ngàn một chậu, "lên giường"... 100 ngàn!
Đến tối, ông chồng thì thào:
- Trong túi tôi chỉ còn 70 ngàn, bà bớt cho tôi lần này được không?
- Không bao giờ!
Hai người đi ngủ. Nửa đêm, ông chồng nghe có tiếng sột soạt, bật đèn lên thì thấy bà vợ đang lục túi xách nên hỏi:
- Bà tìm gì đấy?
- Tôi tìm 30 ngàn cho ông vay.
(Sưu tầm)
Thứ Hai, 19 tháng 12, 2016
PHỎNG VẤN NGƯỜI LÃNH ĐẠO ĐÃ VỀ HƯU.
- Giờ không có gì phải kín đáo nữa ông nhỉ? Ông cho phỏng vấn đôi điều về bí quyết để trở thành người lãnh đạo?
- Phải biết nói phét.
- Rồi.
- Nói gì cũng phải ra vẻ cao siêu, bí ẩn, khó hiểu, nói tóm lại người nghe không hiểu gì cả!
- Rồi.
- Phải biết hù doạ, to tiếng, quát nạt, dối trá.
- Rồi. Nhưng mà nói dối nhiều, anh em trong cơ quan bây giờ trình độ cao, thông tin dân chủ, trước sau gì họ cũng biết nói dối, khó coi lắm.
- Thì phải biết sống trơ trẽn, không biết xấu hổ là gì.
- Thế à.
- Phải có đội ngũ “lợi ích nhóm” hùng mạnh bảo vệ mình, chọn những đứa ngu ngu, dễ sai, thích tiền. Đứa nào giỏi về nghề phải loại trừ bằng “cơ chế phiếu kín” quá đơn giản.
- Khiếp, thế bí quyết của ông là không cần tiêu chuẩn về trình độ, nhận thức, đạo đức à?
- Mày ngu quá, đó là những tiêu chuẩn vớ vẩn, lạc hậu rồi, mày đề cao những tiêu chuẩn ấy chẳng trách không làm lãnh đạo được.
- Câu hỏi cuối cùng, về hưu rồi ông làm gì?
- Cố vấn, chỉ đạo những tổ chức chân rết do mình cài cắm để chia lợi nhuận.
- Cám ơn ông về cuộc phỏng vấn này.
(Phỏng vấn này được thực hiện với phần lớn hội viên của trang blog này. 99,99% đã thú thực tính chuẩn xác. 0,01% do Parkinson và các bệnh về trí nhớ nên chỉ gật gật, lắc lắc...)
- Phải biết nói phét.
- Rồi.
- Nói gì cũng phải ra vẻ cao siêu, bí ẩn, khó hiểu, nói tóm lại người nghe không hiểu gì cả!
- Rồi.
- Phải biết hù doạ, to tiếng, quát nạt, dối trá.
- Rồi. Nhưng mà nói dối nhiều, anh em trong cơ quan bây giờ trình độ cao, thông tin dân chủ, trước sau gì họ cũng biết nói dối, khó coi lắm.
- Thì phải biết sống trơ trẽn, không biết xấu hổ là gì.
- Thế à.
- Phải có đội ngũ “lợi ích nhóm” hùng mạnh bảo vệ mình, chọn những đứa ngu ngu, dễ sai, thích tiền. Đứa nào giỏi về nghề phải loại trừ bằng “cơ chế phiếu kín” quá đơn giản.
- Khiếp, thế bí quyết của ông là không cần tiêu chuẩn về trình độ, nhận thức, đạo đức à?
- Mày ngu quá, đó là những tiêu chuẩn vớ vẩn, lạc hậu rồi, mày đề cao những tiêu chuẩn ấy chẳng trách không làm lãnh đạo được.
- Câu hỏi cuối cùng, về hưu rồi ông làm gì?
- Cố vấn, chỉ đạo những tổ chức chân rết do mình cài cắm để chia lợi nhuận.
- Cám ơn ông về cuộc phỏng vấn này.
(Phỏng vấn này được thực hiện với phần lớn hội viên của trang blog này. 99,99% đã thú thực tính chuẩn xác. 0,01% do Parkinson và các bệnh về trí nhớ nên chỉ gật gật, lắc lắc...)
Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2016
Quá khứ
Trước đêm tân hôn, người con gái hồi hộp nói với người con trai:
- Anh thân yêu! Có một chuyện mà trước đây em chưa dám thổ lộ với anh. Trước khi gặp anh, em đã từng yêu tha thiết một người. Ðể kỷ niệm mối tình đó, em đã xăm hình chân dung của anh ấy lên ngực bên trái.
- Mọi cái đã thuộc về quá khứ, không có gì đâu, em yêu!
Một lúc sau:
- Anh thân yêu! Còn một chuyện nữa mà em không thể không kể trước khi hoàn toàn trở thành của anh. Sau khi chia tay với người kia, em gặp một người khác nữa, em cũng yêu anh ấy tha thiết. Ðể kỷ niệm mối tình này, em đã xăm hình chân dung anh ấy lên ngực bên phải.
Người con trai ngồi im lặng, người con gái hồi hộp chờ đợi. Vài phút trôi qua, anh chàng bỗng bật cười hô hố, cười như lên đồng. Cô gái hoảng hốt:
- Sao vậy, anh yêu?
- Anh đang nghĩ không hiểu khoảng 10 năm nữa mặt chúng nó sẽ dài như thế nào?
( Suu tam )
- Anh thân yêu! Có một chuyện mà trước đây em chưa dám thổ lộ với anh. Trước khi gặp anh, em đã từng yêu tha thiết một người. Ðể kỷ niệm mối tình đó, em đã xăm hình chân dung của anh ấy lên ngực bên trái.
- Mọi cái đã thuộc về quá khứ, không có gì đâu, em yêu!
Một lúc sau:
- Anh thân yêu! Còn một chuyện nữa mà em không thể không kể trước khi hoàn toàn trở thành của anh. Sau khi chia tay với người kia, em gặp một người khác nữa, em cũng yêu anh ấy tha thiết. Ðể kỷ niệm mối tình này, em đã xăm hình chân dung anh ấy lên ngực bên phải.
Người con trai ngồi im lặng, người con gái hồi hộp chờ đợi. Vài phút trôi qua, anh chàng bỗng bật cười hô hố, cười như lên đồng. Cô gái hoảng hốt:
- Sao vậy, anh yêu?
- Anh đang nghĩ không hiểu khoảng 10 năm nữa mặt chúng nó sẽ dài như thế nào?
( Suu tam )
Thứ Hai, 5 tháng 12, 2016
Vui đầu tuần
Cửa hàng WC.
Có gã trọc phú ra thành phố chơi, buồn tiểu tiện quá mà không có chỗ thoải mái như ở quê cuối cùng thì cũng tìm được cửa hàng WC, vốn là người đã từng học hết bài hai con dê qua cầu, nên lão ta cũng biết tí chút về chữ nghĩa vì thế phải tìm ngược tìm xuôi đâu là buồng dành cho nam giới. Bất chợt lão nhìn thấy dòng chữ ”MAN” lão lẩm bẩm: ”Bọn này có học mà viết chữ NAM cũng sai“.
Sau một hồi chút bầu tâm sự, lão quay ra, thật bình tĩnh nhìn sang phía nữ với dòng chữ ”WOMAN”. Lần này thì không kìm nổi lão hét lên ”Đã viết sai lại còn viết dài. Nữ thì viết là nữ cho xong lại còn viết Vợ NAM “
MẬT MÃ T.Y
Thời xưa chưa có điện thoại, muốn thông tin gì cho nhau ng ta phải ra bưu điện gửi điện tín (hay gọi là đánh dây thép).
Một chị vợ chồng đi xa nhận được bức điện tín từ xã chuyển về. Bức điện chỉ nhõn 2 chữ: " 8S"
Xã rất nghi ngờ có vấn đề trong bức điện đó, liên quan đến an ninh thời chiến bèn gọi cô Vợ lên Ủy ban chất vấn: Chị cho biết 8S là gì? Khai ra.
Cô vợ nhất định ko khai. Chỉ đến khi Ủy ban dọa sẽ bắt lên Tỉnh cô vợ mới lí nhí nói thật:
- Có gì đâu, đó là mật mã quy ước của vợ chồng em, ý nghĩa bức điện đó là chồng em sắp về.
- Đề nghị chị khai cho rõ hơn!
- Dạ, 8S đó là "Sửa Soạn, Sạch Sẽ, Sắp Sửa Sung Sướng!" Ck em gửi điện ngắn gọn thế cho đỡ tốn tiền ạ!
(Suu tam)
Có gã trọc phú ra thành phố chơi, buồn tiểu tiện quá mà không có chỗ thoải mái như ở quê cuối cùng thì cũng tìm được cửa hàng WC, vốn là người đã từng học hết bài hai con dê qua cầu, nên lão ta cũng biết tí chút về chữ nghĩa vì thế phải tìm ngược tìm xuôi đâu là buồng dành cho nam giới. Bất chợt lão nhìn thấy dòng chữ ”MAN” lão lẩm bẩm: ”Bọn này có học mà viết chữ NAM cũng sai“.
Sau một hồi chút bầu tâm sự, lão quay ra, thật bình tĩnh nhìn sang phía nữ với dòng chữ ”WOMAN”. Lần này thì không kìm nổi lão hét lên ”Đã viết sai lại còn viết dài. Nữ thì viết là nữ cho xong lại còn viết Vợ NAM “
MẬT MÃ T.Y
Thời xưa chưa có điện thoại, muốn thông tin gì cho nhau ng ta phải ra bưu điện gửi điện tín (hay gọi là đánh dây thép).
Một chị vợ chồng đi xa nhận được bức điện tín từ xã chuyển về. Bức điện chỉ nhõn 2 chữ: " 8S"
Xã rất nghi ngờ có vấn đề trong bức điện đó, liên quan đến an ninh thời chiến bèn gọi cô Vợ lên Ủy ban chất vấn: Chị cho biết 8S là gì? Khai ra.
Cô vợ nhất định ko khai. Chỉ đến khi Ủy ban dọa sẽ bắt lên Tỉnh cô vợ mới lí nhí nói thật:
- Có gì đâu, đó là mật mã quy ước của vợ chồng em, ý nghĩa bức điện đó là chồng em sắp về.
- Đề nghị chị khai cho rõ hơn!
- Dạ, 8S đó là "Sửa Soạn, Sạch Sẽ, Sắp Sửa Sung Sướng!" Ck em gửi điện ngắn gọn thế cho đỡ tốn tiền ạ!
(Suu tam)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)