Pozdrav

Tady jsi doma, jen tady a nikde jinde je to tvá země, tobě patří a ty patříš k ní, jenom k ní.

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015

Tào Lao...

1. Mình ngu nhiều kẻ ngu hơn, cho nên được gọi là khôn hơn người.
2. Yêu nhau cởi áo cho nhau. Ghét nhau trợn mắt: Áo đâu? Mặc vào!
3. Phải bình tĩnh trước gái xinh và không giật mình trước gái xấu!
4. Nhan sắc có hạn, mà lựu đạn thì có thừa.
5. Muốn ngủ ngon thì đừng lấy vợ. Muốn không nợ thì đừng có yêu. Muốn cao siêu thì đừng dại gái. Muốn thoải mái thì vào... nhà tu.
6. Buổi sáng thức dậy. Thể dục thể thao. Da dẻ hồng hào. Hứng khởi tuôn trào. Lại vào ngủ tiếp.
7. Hội trường yên lắng ngủ say. Thuyết trình vừa dứt... vỗ tay ra về.
8. Ăn hột mít luộc có thể gây mất đoàn kết nội bộ và nghi ngờ lẫn nhau!
9. Không có gì làm anh em ta xa cách. Chỉ ... hôi nách là xa cách anh em.
10. Văn hay chữ tốt sao bằng thằng dốt lắm tiền.
11. Bò không ăn cỏ, bò ngu. Trai không cua gái, trai ngu hơn bò!
12. Nếu tiền không làm bạn hạnh phúc thì hãy đưa nó cho tôi.
13. Em xinh đâu phải nụ cười, em xinh là bởi nhiều người xấu hơn!
14. Vì một người "đi cố" làm cả phố ‘’ tắc đường’’
15. Em đen nhưng tâm hồn em trong trắng, vì nhà em nghèo em dang nắng ...em đen.
16. Bia độc hơn rượu, bằng chứng trên thế giới chỉ có bia mộ chứ nào thấy rượu mộ ở đâu.
17. Mập không phải là cái tội. Mập là để thể hiện sự vượt trội về thể xác hơn người.
18. Những câu nói bất hủ, đọc sẽ không buồn ngủ...
Bạn là người khen ta khi ta đúng, chê ta lúc ta sai. Kẻ thù là người khen ta khi ta sai, chê ta lúc ta đúng.
Còn kẻ mà lúc nào cũng chê ta, dù rằng ta đúng hay sai thì chính là...là Vợ ta

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2015

Vtipy GS Tú + Tiến

1. Một a60 tắm cho cháu. Cháu trượt chân ngã, may nó túm được công cụ sung sướng của ông, và tránh khỏi cú ngã đập đầu xuống sàn nhà tắm. Ông đỡ cháu đậy và lẩm bẩm:" May mà tắm với ông, chứ tắm với bà mày thì vỡ đầu rrồi cháu ạ."

2. Hai ông bà a60 xuống ao tắm chung, Đàn cá quả cứ vây lấy ông, còn chẳng có con nào đến gần bà cả. Ông bèn hỏi người nuôi cá về chuyện lạ này. Người nuôi cá suy nghĩ một hồi rồi trả lời: có lẽ loài cá này quen ăn giun lớn, của ông chắc giông giun mà chúng thường ăn đấy"

3. Một a60 rất ngại dậy đi tiểu đêm. Ông  bèn đến bệnh viện nối dài thiết bị tiểu tiện của mình đến mức mà nằm ở giường mà có thể vắt ra cửa sổ mà giải quyết nỗi buồn. Những tối đầu sau khi kéo dài ông rất sung sướng vì không phải đậy đêm nữa. Được mươi bữa, các bác sĩ thấy ông đến đòi làm ngắn đi bằng được bèn hỏi:
- Sao thế bác, nó hoạt động không tốt ạ
Ông cụ nói
- Nó vẫn tốt, những tối qua bà lão nhà tôi lần theo đường dẫn nên bị ngã gẫy chân ở ban công cửa sổ...

Hoàng Lê Tiến

Khi đi ngang qua một bức tượng nam khoả thân, cô gái kéo bà mẹ dừng lại và chỉ vào cái của quí của bức tượng mà hỏi:
- Mẹ ơi cái này là cái gì ngộ quá hả mẹ, có cả hai trái ping-pong nữa .
- Đó là một bộ phận trong cơ thể đàn ông thôi con ạ, à mình đi đi con!
- Không! con muốn xem thêm một chút nữa .
- Thôi đi đi con, con ngoan đi lớn lên thế nào con cũng có được một cái.
- Còn nếu như con không ngoan thì sao hả mẹ?
- À, nếu như con không ngoan thì con sẽ có ... nhiều cái.

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

Cà chua có cuống

Cà chua có cuống
Năm nọ, 3 đối thủ, Mỹ, Việt Nam, và Trung Quốc đều lọt vào vòng chung kết thi vẽ quốc tế. Rút kinh nghiệm từ trước (Trạng Quỳnh vẽ rồng đất với TQ), phía Mỹ dặn Nữ hoạ sỹ phải đề phòng anh chàng hoạ sỹ của VN. Họ lên phương án sẽ bắt chước hoạ sỹ VN để tránh bị chơi xỏ.
Ðến ngày thi, sau 3 tiếng trống, hoạ sỹ TQ phóng bút vẽ được một con hổ rất oai phong mất 30 giây. Ðến lượt anh chàng VN, chẳng nói chẳng rằng, tụt luôn quần, nhúng mông vào chậu màu rồi ngồi lên giấy vẽ. Nữ hoạ sỹ Mỹ thấy vậy, cũng bắt chước, tụt quần nhúng mông vào chậu màu và ngồi lên tờ giấy. Cả 2 cùng mất 10 giây.
Ðến lúc công bố giải, thấy Vn được nhất, phía Mỹ bèn kiện :”Tại sao cũng vẽ giống nhau mà VN lại được nhất?”. Ban giám khảo trả lời: “Vì VN vẽ vừa nhanh vừa đẹp, quả cà chua có cuống, còn phía Mỹ vẽ quả cà chua không cuống”. !!!

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2015

Tắm, tắm, tắm

TẮM TRUỒNG
---------------------------------
HOÁ ĐÁ
2 thằng mới lớn đi xem trộm gái tắm truồng. Bỗng nhiên, một thằng đùng đùng bỏ chạy. Thằng kia đuổi theo hỏi:
- Đang xem hay sao mày lại chạy?
- Tại tao nhớ ra mẹ tao dặn không được xem trộm gái tắm. Nếu không sẽ bị hóa đá.
- Đồ ngu, vậy mà cũng tin.
- Tin chứ. Lúc tao coi, thì đã cảm thấy một bộ phận cơ thể đang cứng lại.
********************************
THẰNG MÙ CÕNG THẰNG QUÈ
Mùa hè nóng bức, thằng mù cõng thằng què lội qua suối. Trên suối có mấy người đang bì bõm tắm.
Thằng mù hỏi thằng què:
- Gái tắm truồng hả?
Thằng què nói:
- Không…không ... không phải. Nhưng mà sao mày hỏi thế? Mày mù cơ mà.
Thằng mù nổi cáu:
- Im đi cho lành. Nếu không phải, sao cái Của Nợ đấy lại đâm vào lưng tao?

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015

Bài học cuộc đời

Câu chuyện thứ nhất:

Chuyện kể rằng, có một chàng trai nọ không thể lo được cho mẹ già, anh cảm thấy bà như một gánh nặng thực sự khi mỗi ngày phải chăm lo cho từng miếng cơm, cốc nước. Chàng trai đã quyết định mang bà mẹ vào một khu rừng để chối bỏ trách nhiệm phụng dưỡng.
cong-me-blogtamsuvn
Chàng trai nhẫn tâm cõng mẹ bỏ vào rừng sâu 
Kế hoạch như đã định, tối đến, chàng trai đã thủ thỉ với mẹ rằng anh muốn đưa bà đi dạo. Anh cõng mẹ trên lưng, men theo con đường mòn trên núi và đi tít vào sâu trong rừng. Trong thâm tâm chàng trai nghĩ rằng mẹ anh sẽ không thể nào tìm được đường về nhà, anh cứ cắm đầu đi mãi, đi mãi.
Bỗng dưng chàng trai phát hiện mẹ anh đã bí mật rải những đậu tương trên đường đi, anh tức giận hỏi: “Sao mẹ lại làm điều này?”. Bà mẹ bật khóc và trả lời:“Con ngốc lắm! Mẹ sợ không có mẹ con sẽ không tìm được đường về nhà”.
Câu chuyện thứ 2:
Một người mẹ hỏi đứa con trai 5 tuổi của mình: “Nếu hai mẹ con ta đang khát nước và chỉ có 2 quả táo này, con sẽ làm gì?”. Cậu bé con suy nghĩ một lát rồi ngây thơ trả lời: “Con sẽ cắn mỗi quả táo một miếng mẹ ạ!”.
cong-me-blogtamsuvn1
Người mẹ bất khóc trước câu trả lời của cậu con trai 5 tuổi
Bà mẹ không la mắng con nhưng thở dài một tiếng thất vọng. Cô nhẹ nhàng hỏi con:“Con có thể nói cho mẹ biết vì sao con làm điều đó?”. Và cô đã bật khóc khi cậu bé ngây ngô đáp: “Con muốn thử và dành quả ngọt nhất cho mẹ”.
Câu chuyện thứ 3:
Có một cô gái mù không có gì trong tay, ngoài tấm chân tình của cậu bạn trai tốt bụng. Anh chàng sẵn sàng làm tất cả mọi thứ vì cô gái. Một ngày nọ anh hỏi cô: “Vào ngày mà em nhìn thấy, em sẽ lấy anh chứ?”. Cô gái tự tin trả lời: “Vâng! Tất nhiên rồi ạ!”.
cong-me-blogtamsuvn2
Chàng trai đau khổ nhận ra sự hy sinh của mình là vô nghĩa
Cuối cùng, may mắn cũng mỉm cười với cô, cô nhận được tin mình có thể được cấy ghép giác mạc từ một người hiến tặng. Ngày nhìn thấy ánh sáng đầu tiên, cô nhận ra rằng người yêu chăm sóc mình bấy lâu nay là một chàng mù.
Khi anh cầu hôn cô lần nữa, cô gái lạnh lùng từ chối vì đôi mắt không sáng của anh. Đau đớn và tuyệt vọng, trước khi rời đi, câu cuối cùng mà chàng trai nói với cô gái: “Em hãy chăm sóc đôi mắt của anh thật tốt nhé!”.

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

3 x 8 = 23

Ba nhân tám rõ ràng là 24, vì sao lại là 23? Câu chuyện Nhan Uyên và Khổng Tử sẽ cho bạn biết tại sao như vậy…
Nhan Uyên ham học hỏi, tính tình tốt bụng, là một đệ tử đắc ý của Khổng Tử.
Một ngày nọ, trên đường đi làm việc, Nhan Uyên thấy một đám đông ồn ào trước cửa tiệm vải.
Anh bước đến hỏi, mới biết là đang có tranh chấp giữa người mua và người bán vải.
Chỉ nghe người mua hét lớn: “Ba nhân tám là 23, sao ông cứ đòi ta 24 đồng?”
Nhan Uyên đến trước mặt người mua, lễ phép nói:
“Vị đại ca này, ba nhân tám là 24, sao có thể là 23 được? Anh tính sai rồi, không nên cãi lộn ầm ĩ nữa”.
Người mua không phục, chỉ thẳng mặt Nhan Uyên nói: “Ai cần ngươi phân xử hay sao? Ngươi biết tính toán sao? Muốn phân xử chỉ có cách tìm Khổng phu tử, đúng hay sai hãy để ông ấy định đoạt! Đi, ta hãy tìm ông ấy để phân xử!”
Nhan Uyên đáp: “Được. Nếu Khổng phu tử nói anh sai, vậy xử lý sao?”
Người mua nói: “Nếu ta sai, hãy lấy đầu ta. Nhà ngươi sai thì sao?”
Nhan Uyên trả lời: “Nếu tôi sai, tôi sẽ từ quan”. Hai người đánh cuộc với nhau như thế, cũng đã tìm gặp được Khổng Tử.
Khổng Tử nói: “Ba nhân tám là 23”, Nhan Uyên lòng không phục.
Khổng Tử hỏi rõ tình huống, rồi quay sang Nhan Uyên cười nói:
“Ba nhân tám là 23 đó! Nhan Uyên, con thua rồi, lấy mũ quan xuống đem cho người ta đi!”
Nhan Uyên trước giờ chưa bao giờ cãi lại sư phụ.
Nghe Khổng Tử nói mình sai, anh đành tháo mũ xuống giao cho người mua kia. Người mua nhận mũ, đắc ý rời đi.
Đối với lời phân xét của Khổng Tử, Nhan Uyên biểu hiện là tuân theo, nhưng trong tâm lại không phục.
Anh cho rằng Khổng Tử già rồi đâm ra hồ đồ, liền không muốn ở lại học tập Khổng Tử nữa.
Ngày hôm sau, Nhan Uyên quay lại lấy cớ nhà có việc muốn xin nghỉ học…
Khổng Tử rất rõ tâm tư Nhan Uyên, nhưng không nói gì, chỉ gật đầu đồng ý.
Trước khi đi, Nhan Uyên quay lại cáo biệt Khổng Tử. Khổng Tử muốn Nhan Uyên trở về nhà bình an, cũng dặn dò hai câu:
“Ngàn năm cổ thụ không náu thân, sát nhân không rõ chớ động thủ”.
Nhan Uyên đáp lại một câu: “Con xin ghi nhớ”, rồi rời đi.
Trên đường về, gió thổi mây dâng, sấm rung chớp giật, trời muốn đổ mưa to.
Nhan Uyên tiến đến một cây đại thụ mục rỗng bên ven đường, muốn tránh mưa.
Anh đột nhiên nhớ lại lời Khổng Tử đã nói: “Ngàn năm cổ thụ không náu thân”
Nghĩ thầm, sư đồ nhất tràng, anh nghe theo lời sư phụ, tránh xa khỏi cái cây rỗng.
Vừa rời đi không xa thì nghe một tiếng sấm, sét đã đánh tan cây cổ thụ kia.
Nhan Uyên kinh ngạc: “Câu đầu sư phụ nói đã ứng nghiệm sao! Chẳng lẽ ta còn có thể sát nhân ư?”
Khi về tới nhà thì trời cũng đã khuya. Không muốn kinh động người nhà, Nhan Uyên dùng bảo kiếm mang theo bên người để đẩy chốt cửa phòng nơi thê tử của anh đang ngủ.
Đến bên giường, sờ lại thấy hai người nằm hai bên giường. Nhan Uyên vô cùng tức giận, giơ kiếm định chém, lại nghĩ đến câu nói thứ hai của Khổng Tử: “Sát nhân không rõ chớ động thủ”, bèn đốt đèn lên xem, hóa ra một người là thê tử, người kia là muội muội của anh.
Ngày hôm sau, Nhan Uyên quay trở lại, thấy Khổng Tử liền quỳ xuống nói:
“Sư phụ, hai câu người nói đã cứu ba người là con, vợ con và muội muội của con đó! Sao người lại biết trước chuyện sẽ xảy ra vậy?”
Khổng Tử có đúng là có thể nhìn trước được tương lai?
Hãy cùng xem tiếp…
Nhan Uyên cảm thấy kính phục sâu sắc, cũng đã biết được ẩn ý của Khổng Tử
Khổng Tử đỡ Nhan Uyên dậy và nói: “Ngày hôm qua thời tiết khô nóng, đoán chừng sẽ có cơn dông, nên ta nhắc nhở con: “ngàn năm cổ thụ không ai náu thân”, con lại mang khí bực trong người, trên thân đeo bảo kiếm, cho nên ta khuyên con “sát nhân không rõ chớ động thủ”!”
Nhan Uyên vừa vái lạy vừa nói: “Sư phụ liệu sự như thần, đệ tử mười phần kính nể!”
Mạng người quan trọng hay địa vị quan trọng?
Khổng Tử lại nói tiếp: “Ta biết rõ con xin phép về nhà nghỉ là mượn cớ, thật ra cho rằng ta đã già nên hồ đồ rồi, không muốn học ta nữa. Con nghĩ xem, ta nói ba nhân tám bằng 23 là đúng, con thua, bất quá là thua cái mũ quan kia, nếu ta nói ba nhân tám bằng 24 mới đúng, người mua kia thua, đây là một mạng người đó! Vậy con nói xem, chức vị quan trọng hay mạng người quan trọng hơn?”
Nhan Uyên bỗng nhiên tỉnh ngộ, quỳ gối trước mặt Khổng Tử mà thưa:“Sư phụ trọng đại nghĩa coi nhẹ tiểu tiết, đệ tử còn tưởng rằng Sư phụ vì lớn tuổi mà thiếu minh mẫn, đệ tử hổ thẹn vạn phần!”
20150730150022245
Từ đó về sau, bất luận Khổng Tử đi đến đâu, Nhan Uyên theo đến đó không rời sư phụ.
Câu chuyện này gợi cho tôi nhớ tới ca từ trong một bài hát tuyệt vời của Khắc Lý Lâm:
“Nếu như mất đi bạn, được cả thế giới cũng để làm gì?”
Cũng như vậy,
Đôi khi bạn tranh đấu giành được điều bạn cho là lẽ phải,
Nhưng điều mất đi có lẽ còn quan trọng hơn;
Luôn luôn phân rõ sự tình nặng nhẹ”.
Đừng gắng sức tranh giành, rồi sau hối hận không kịp!
Rất nhiều chuyện không cần tranh giành,
Lùi một bước biển rộng trời cao.
Hơn thua với khách hàng, thắng ấy cũng là thua (khi sản phẩm mới cần đổi mẫu, bạn sẽ biết)
Hơn thua với ông chủ, thắng ấy cũng là thua (cuối năm lúc đánh giá thành tích, bạn sẽ biết)
Hơn thua với người già, thắng ấy cũng là thua (người ta không để ý tới bạn đâu, bạn vẫn phải tự mình làm thôi)
Hơn thua với bằng hữu, thắng ấy cũng là thua (làm không tốt sẽ mất đi một người bạn)
Lá trà nhờ nước sôi mới có thể tỏa ra mùi hương thơm ngát,
Sinh mệnh vượt qua bao trắc trở, mới để lại tiếng thơm cho đời…
Hiểu được điều đó sẽ luôn luôn cảm ơn cuộc đời… vậy là hạnh phúc nhất đấy.
Giáo dục là một vấn đề vô cùng trọng yếu!
Bất luận điều gì chưa rõ, hãy cùng nhau bàn bạc giải quyết.
Nếu không, sai một niệm có thể sẽ hỏng một đời…
Thật là những suy nghĩ sâu sắc!
Theo cmoney.tw

TK71 open

Theo trưởng ban liên lạc TK71, cuộc họp mặt kỷ niệm 44 năm ngày sang Tiệp Khắc sẽ được tổ chức vào ngày chủ nhật, 23.8.2015 tại Nhà hàng bia Séc-Bohemia, 9 Hoàng Cầu. Theo kế hoạch sẽ là cuộc gặp mặt TK71 open (với Dân Tiệp năm trước và sau 71).
Trân trọng thân mời các bạn đăng ký tham gia buổi sinh hoạt có ý nghĩa này, đồng thời khởi động các sinh hoạt tiến tới kỷ niệm 65 quan hệ hữu nghị Việt Nam - Tiệp Khắc:
Đăng ký với chủ tịch: Nguyễn Việt Thắng (Brava) 0903464040, Mr. Cảm (Praha) 0913082464, Mr. Bình (Brno) 0903442836, Mr. DNV. Dũng (Nhà hàng bia Séc) 0903404328.
BTC trân trọng mời các đại diện tỉnh thành trong toàn TK đến dự cuộc họp trù bị 11h00, ngày chủ nhật 16.8 (tại 9 Hoàng Cầu) để thông qua "Nghị quyết".


VUI MỘT NGÀY, LÃI MỘT NGÀY - DEN VESELÝ, DEN ZISKOVÝ.