Pozdrav

Tady jsi doma, jen tady a nikde jinde je to tvá země, tobě patří a ty patříš k ní, jenom k ní.

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

Ngoại tình

Ngày… Đi công tác một tuần về, mình nhớ hắn nên gọi “Anh đang ở đâu em qua nhìn mặt tí đỡ nhớ?”. Hắn “Đang đi đổ rác, nhanh còn kịp”. Mình vội đeo khẩu trang, dắt chó ra đường. Chồng hỏi “Đi đâu giờ này?”. Mình nguýt cho cái “Đưa con Phốc đi ỉa, hỏi gì nữa không?”. Chồng nói à không.
Ra đường, con Phốc đúng là hư, cứ nhè lũ chó cái hàng xóm mà lao vào làm mình chạy theo muốn đứt hơi. Đến ngõ nhà hắn, thấy một thằng bụng to quen quen, đội mũ vải (chắc của vợ), tay cầm xô rác đang đứng đợi mấy con mụ vệ sinh. Mình nhận ra hắn vì cái bụng giun và quả đầu gối củ lạc không lẫn vào đâu được. Hắn nháy mắt nói nhỏ “Vừa đi vừa nói chuyện cho tự nhiên”. Hắn đi trước, con Phốc dắt mình theo sau. Đến hàng rau, hắn mua 4 bó rau muống, xin thêm củ hành và 3 trái ớt. Đến lúc trả tiền, hắn quay sang hỏi “Anh chỉ mang có 18 nghìn, cho anh mượn 10 nghìn mai anh trả cho”. Mình rút tờ 20k trong áo con ra, hắn đút tọt vào cạp quần luôn.
Mình hỏi èo, anh mua gì lắm rau thế? Hắn dơ 4 bó rau lên, vừa đi vừa hát “Cho ngày nay, cho ngày mai …và cho 2 ngày sau”. Mình hỏi bài gì đấy? Hắn bảo “Bài ca xây dựng” của Hoàng Vân. Lúc đến ngõ, mình hỏi “Nhớ em không?” Hắn gật “Nhớ bỏ mẹ đi được, sáng mai phòng 213, 5 giờ 45 phút nhé” rồi chia tay nhau. Con Phốc vùng lên kéo mình xình xịch một đoạn, hắn với theo “Cho nó củ riềng”.
Ngày… 5 giờ sáng, mình xách túi đựng vợt cầu lông ra khỏi nhà. Chồng đang cong đít quạt than tổ ong, bảo “Lúc về nhớ ghé qua chợ mua cho con hĩm lạng ruốc bông nhá”. Mình bảo rồi rồi. Ra công viên đứng mãi không thấy hắn đâu. Đang lơ ngơ thì thấy cái bụng giun đang khuỳnh khuỳnh vừa đi vừa chạy, miệng hét to “1..2..3.. thể dục… khỏe…” như duyệt đội danh dự. Ngang qua chỗ mình, hắn nói vào tai “Chạy một mạch ra nhà nghỉ luôn đê” rồi tiếp tục hô vang “1…2…3.. thể dục…khỏe”, đôi đầu gối củ lạc lúc lắc, lúc lắc nhìn tếu không đỡ được.
Ngày… 2 tuần rồi mới gặp nhau. Lúc lao động trong nhà nghỉ mình đòi 3 cái, hắn méo mặt bảo “2 thôi, để 1 cái tối còn trả bài cho con ngan già không nó nghi”. Hắn kể hôm đi thể dục buổi sáng về, con ngan già cầm bát nước ấm đợi sẵn ở cửa, bắt nhúng trym vào xem có nổi váng không. Mình tái mặt hỏi “Thế có nổi không?”. Hắn cười rất gian “Nổi thế éo nào được, lúc qua chợ anh đã mua quả chanh nặn vào rồi. Tuy hơi xót tí nhưng yên tâm hết váng. Mịa, cứ như sắp làm món pín bò tái chanh, hehe”.
Ngày… Dạo này lão chồng nghi, nên hai đứa ít liên lạc. Mình mua thêm cái điện thoại cục gạch nhét vào cặp lồng mang đi làm cho chắc gạo, cứ về nhà là vứt trên bình nóng lạnh trong nhà tắm, nhớ quá gọi vài phút lúc đi vệ sinh, xong tắt nguồn. Hắn cũng có một cái cục gạch. Mình hỏi anh để đâu mà con ngan già không biết? Hắn bảo đi làm thì buộc vào cái dây vải rồi nhét trong sịp. Có hôm đi đái lôi nhầm mẹ nó cái điện thoại, gồng sức mãi mà không thấy nước ra, ngó xuống mới biết nhầm hàng.
Ngày…À mà thôi, từ hôm nay không viết nữa. Ngày nào mà chẳng đổ rác, đánh cầu lông, chạy bộ thể dục, nhà nghỉ… Con ngan già nhà hắn biết được chắc cái mặt mình khỏi phải đi thẩm mỹ cát Tường luôn.

Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2015

NGHICH LÝ DUY NHẤT ĐƯỢC CHẤP NHẬN

1. Những kẻ có tài thường bất hạnh. Bất hạnh do chính mình và bất hạnh do sự đố kỵ của kẻ khác mang lại. Nhưng những kẻ có tài lại thường chả quan tâm đến điều đó. Họ chỉ quan tâm đến việc họ sẽ làm được cái gì!
2. Cả thế giới này vẫn đang xem tranh của kẻ điên (Van Gogh), nghe nhạc của kẻ điếc (Bettoven), tôn thờ những câu nói của kẻ lập dị, đãng trí (A. Einstein) và ngày nào cũng dùng ứng dụng “super hot” của một kẻ khác người (Mark Zuckerberg).

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

Tình Mẹ

Một hôm, cô gái và bà mẹ cãi nhau. Sau đó, cô bỏ nhà ra đi.
Cô ta chạy rất lâu. Thấy phía trước có tiệm mì, lúc đó, cô mới cảm thấy đói bụng. Nhưng khi cô sờ vào túi, thì một xu cũng không có.
Bà chủ tiệm mì là người tốt bụng, tinh tế. Thấy cô gái đứng đó liền hỏi: “Có phải con muốn ăn mì”.
Cô gái trả lời một cách ngại ngùng: “Nhưng con không mang theo tiền”.
“Không sao, bà có thể mời con ăn”.
Bà chủ mang đến một tô mì nóng hổi. Cô ta rất cảm kích, mới ăn được một ít, thì nước mắt đã chảy ra, rơi xuống tô mì.
Bà chủ an ủi: “Con làm sao vậy?”.
Cô gái vừa lau nước mắt vừa nói: “Con không sao cả, con chỉ cảm kích. Con và bà không hề quen biết nhau, vậy mà bà đối xử với con thật tốt, còn nấu mì cho con ăn nữa. Nhưng con đã cãi lời mẹ và bà đã đuổi con ra khỏi nhà. Bà còn bảo con đừng quay trở lại nữa”. Bà chủ nghe xong, rồi bình tĩnh nói; “Sao con lại nghĩ như vậy? Con nghĩ thử xem, bà chỉ nấu cho con ăn một bữa, mà con lại cảm kích. Vậy mẹ con đã nấu mười mấy năm cơm gạo cho con ăn, sao con không cảm ơn mẹ mà còn cãi nhau với mẹ”.
Nghe xong cô gái lặng người.
Cô ăn hết tô mì một cách vội vã, rồi lập tức chạy vế nhà. Khi về đến nhà, thì thấy mẹ đang đứng trước cửa đợi. Vừa thấy cô người mẹ rất vui mừng: “Mau vào nhà, cơm mẹ đã nấu xong rồi, thức ăn nguội hết rồi”.
Lúc đó, nước mắt của cô gái lại chảy!
Có khi chỉ nhận được một chút ân huệ của người khác chúng ta laị cảm thấy rất cảm kích và biết ơn. Nhưng đối với ân tình của người thân, thì chúng ta lại làm lơ như không hề thấy.

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015

Nỗi đau Bô Xít

Các bạn lưu tâm đến vấn đề Bô xít xin mời xem:
https://email.seznam.cz/#inbox/36276

Lỗ hổng thời gian và những cuộc trở về đầy bí ẩn


Một trong những nghiên cứu làm cho các nhà khoa học đau đầu đó là lỗ hổng thời
gian, khi mà những cuộc mất tích gần như trôi vào quên lãng lại đột ngột xuất hiện như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua...Máy bay mất tích 35 năm trở về. Chiếc Douglas của Mỹ đột nhiên xuất hiện tại Venezuela sau 35 năm. Năm 9/9/1990, trạm kiểm soát sân bay Venezuela phát hiện một
chiếc Douglas (nhãn hiệu thông dụng thập niên 1930-1940) đột nhiên bay qua. Khi nhân viên sân bay kết nối với họ "Đây là Venezuela, các bạn từ đâu tới?”, phi công trên máy bay hét lên: "Ôi chúa ơi, chúng tôi là máy bay 914 Pan American Airways từ Newyork đến Florida. Chúng tôi
phải bay thế nào?". Khi xác minh nhật ký chuyến bay từ Mỹ, mọi người đều hoảng hốt vì tất cả phi hành đoàn cùng 50 hành khách được cho là đã chết trong chuyến bay số hiệu 914 ngày 2/6/1955. Điều kỳ lạ là họ trông vẫn y hệt như khi mất tích, trong khi gia đình và những đứa con đều đã luống tuổi. Khi cảnh sát và các nhà khoa học Mỹ điều tra thẻ căn cước và cơ thể hành khách chuyến bay thi kinh ngạc khi thấy mọi chi tiết đều khớp 100%. Sự trở về của thành viên tàu TitanicNgày14/4/1912, con tàu thủy siêu cấp Titanic trong chuyến đi đầu tiên đã gặp nạn do va phải băng, khiến 1.500 người mất tích. Vậy mà vào giữa năm 1990 và 1991, tại khu vực gần núi băng Bắc Đại Tây Dương, người ta đã phát hiện và cứu sống hai nhân vật đã biến mất cùng con tàu Titanic gần 80 năm về trước.Ngày 24/9/1990, con tàu Foshogen đang đi trên vùng biển Bắc Đại Tây Dương. Thuyền trưởng Karl đột nhiên phát hiện một bóng người từ vách núi. Qua kính viễn vọng, ông nhìn rõ một phụ nữ đang dùng tay ra hiệu cấp cứu. Người phụ nữ này mặc trang phục quý tộc Anh thời kỳ đầu thế kỷ 20, toàn thân ướt sũng và rét run cầm cập.Thuyền trưởng Smit ngày ấy và bây giờKhi được cứu lên tàu, trả lời câu hỏi của thủy thủ, cô nói: “Tôi tên là Wenni Kate, 29 tuổi, một hành khách trên con tàu Titanic. Khi tàu đắm, một con sóng lớn đánh
giạt tôi lên núi băng này, thật may mắn là các ngài đã kịp cứu giúp”. Nghe câu trả lời đó, mọi người đều cảm thấy hết sức kỳ lạ và họ nghĩ rằng có lẽ do sốt cao, cô gái này đã nói nhảm. Kate được đưa đến bệnh viện để kiểm tra. Sức khỏe của cô không có gì đáng ngại ngoài việc cô
quá sợ hãi do bị lạc nhiều ngày, thần kinh cũng không có dấu hiệu rối loạn. Các xét nghiệm về máu, tóc, cho thấy cô khoảng chừng 30 tuổi. Điều này khiến cho dư luận tranh cãi trong một thời gian dài. Ngày 9/8/1991, một tổ khảo sát khoa học hải dương trong khi khảo sát tại khu vực phía Tây Nam cách núi băng Bắc Đại Tây Dương chừng 387 km, đã phát hiện và cứu sống một người đàn ông 60 tuổi. Ông ta mặc bộ quần áo màu trắng, khá gọn gàng, rít sâu điếu thuốc. Không ai có thể nghĩ rằng đó chính là thuyền trưởng danh tiếng Smith của con tàu Titanic. Khó tin hơn nữa là Smith đến nay đã 140 tuổi nhưng trên thực tế mới chỉ là một ông già 60 tuổi. Khi được cứu, ông một mực khẳng định rằng hôm đó là ngày 15/9/1912. Sau khi qua hàng loạt xác minh về tinh thần, sức khỏe, tuổi tác họ kinh ngạc nhận ra đây không phải trò đùa. Trở về sau 45 năm mất tíchTheo hồ sơ của Hải quân Mỹ, trong chiến dịch Thái Bình Dương thời kỳ Thế chiến II, chiến hạm Indiana Bolis của Mỹ bị tàu ngầm của Nhật đánh chìm. Khi đó Hải quân Mỹ đã nhận được tín hiệu cấp cứu của 25 binh lính và sĩ quan rời khỏi chiến hạm bằng thuyền cứu hộ. Nhưng sau nhiều lần tìm kiếm, vẫn không thể tìm thấy 25 quân nhân kia. Cuối cùng, quân đội Mỹ đành phải tuyên bố họ đã mất tích. Qua 45 năm mà tất cả binh lính trên con tàu này đều ngỡ như chỉ mới 1 ngày. Nhưng vào một ngày tháng 7/1991, một đội thuyền đánh cá của Philippines trên hải phận Sibis, phía nam quần đảo Philippines, đột nhiên phát hiện một chiếc thuyền cứu hộ, trên thuyền có 25 binh lính
đang trong tâm trạng hoảng loạn, mặc dù cơ thể vẫn còn cường tráng. Phát hiện này làm quân đội Mỹ vô cùng kinh ngạc. Điều khó hiểu hơn cả là chiến hạm Indiana Bolis bị đánh chìm từ năm 1945, và mãi tới 1991 người ta mới thấy họ, nhưng họ không hề thay đổi so với trước kia, thậm chí cả râu và tóc... cũng không dài thêm chút nào. 25 người một mực khẳng định họ chỉ lênh đênh trên biển một ngày đêm.Sau 48 năm, cà phê vẫn nóng. Năm 1985, tại vùng đầm lầy trong khu rừng rậm New Guinea, người ta phát hiện thấy một máy bay chở khách hai động cơ đã mất tích
trước đó gần nửa thế kỷ. Điều khiến mọi người kinh ngạc là dù đã bị mất tích gần 48 năm nhưng chiếc máy bay vẫn còn mới y nguyên, từ nhãn hiệu đến lớp sơn vẫn còn sáng bóng, vỏ máy bay không hề có vết xước,
những cánh cửa của nó vừa mở là được ngay, không hề có dấu hiệu rỉ sét. Khó tin hơn trong khoang máy bay không thấy người nào dù là sống hay chết. Nhưng trong máy bay cốc giấy, mẩu thuốc lá và mấy tờ báo có ghi rõ ngày tháng xuất bản là chủ nhật thứ ba của tháng 1 năm 1937 vẫn chưa ngả màu vàng, dường như mới đó vẫn đang có người ngồi trong máy bay. Trong một chiếc gạt tàn, có để một vỏ bao thuốc lá thơm, loại thuốc lá mác ấy lưu hành vào những năm 1930, nhưng vào thời Chiến tranh thế giới thứ II đã ngừng sản xuất. Ngoài ra, cà phê được giữ trong bình vẫn còn ấm và còn nguyên mùi vị... Tất cả những điều đó khiến cho nhân viên điều ra sởn tóc gáy. Phía quân đội đã cử người đến điều tra nhưng vẫn không thể lý giải được những điều kỳ lạ. Chỉ biết đây là chiếc máy bay dân dụng cất cánh từ Manila, Philippnes đến Trung
Quốc năm 1937. Theo ghi chép, những sự kiện tương tự cũng từng xảy ra vào thập niên 1960. Một máy bay ném bom của Mỹ mất tích ngày 4/4/1946. Không quân Mỹ huy động lực lượng tìm kiếm suốt 500km2 vùng trời nơi nó mất tích, nhưng không có kết quả. Căn cứ theo phân tích máy móc thiết bị, dường như nó mới hạ cánh ngay chiều hôm đó và không hề có dấu vết của một chiếc máy bay đã mất tích 17 năm.Tàu Meri trở về sau 100 năm. Mọi người vẫn chưa hiểu điều gì xảy ra với tàu Meri (ảnh minh họa)Hơn 100 năm trước đây, ở Đại Tây Dương cũng từng phát hiện được một tàu đã mất tích nhiều năm trước đó. Đó là con tàu Meri Sairaistơ. Khi phát hiện ra nó thì trên tàu không có người, nhưng những đồ quý giá như vàng bạc, kim cương vẫn nguyên vẹn, không hề suy suyển. Xuồng cứu sinh và các đồ vật khác vẫn đầy đủ. Thậm chí trên tàu vẫn còn để lại những thứ trong bữa ăn đang ăn dở. Không biết người trên tàu đã bỏ đi đâu? 
Tàu buồm hai cột "Durixis" mất tích đã 24 năm bỗng nhiên lại xuất hiện. Đầu năm 1990, tàu buồm hai cột "Durixis" mất tích đã 24 năm bỗng nhiên lại xuất hiện, nó đỗ ở một bãi biển vắng vùng ngoại ô thành phố Caracat và Vênêduêla. Ba thủy thủ trên tàu khi được phát hiện ra (năm 1990) đều giật mình ngạc nhiên. Ngày 06 tháng 01 năm 1966 họ từ đảo Aroba ra khơi. Không ngờ khi họ vừa đánh bắt được con cá lớn, nặng tới 110kg thì bão ập tới. Mọi người vội vã đưa nhau đi tránh gió. Nào ngờ cơn hoảng sợ đã kéo dài đến 24 năm. Vụ tàu mất tích xuất hiện trở lại
này, tuy trên tàu vẫn có người, không biết các nhà vũ kia, chỉ là những "tà linh hồn" trở lại.36 năm tương đương với một ngày, điều gì đã xảy ra? 
Năm 1954, trong một cuộc thi biểu diễn khinh khí cầu, chiếc khí cầu của Hary Rogen và Derick Noidon đột nhiên mất tích. Sau nhiều năm tìm kiếm họ vẫn không tìm thấy xác chiếc khinh khí cầu bị rơi. Kỳ lạ là năm 1990, trong một cuộc thi khinh khí cầu khác tại Cuba, chiếc khinh khí cầu mất tích 36 năm về trước đột nhiên xuất hiện tại nơi mà nó đã mất tích năm 1954 trước hàng nghìn con mắt kinh ngạc của khán giả.
Theo 2 người trên khinh khí cầu thì sau khi đau buốt toàn thân, tất cả mọi thứ xung quanh đều biến thành màu đỏ. Khi đó người Cuba cho rằng đây là vũ khí bí mật của Mỹ nên đã cho máy bay bắn hạ khí cầu, còn Rogen và Derick thì bị đưa đến một căn cứ quân sự. Tại đây, họ khai rằng trong cuộc thi khinh khí cầu năm 1954 tại Bodorigo Saint Juan, họ đột nhiên bị kích thích vào vùng não, toàn thân đau buốt như có một luồng điện chạy qua người. Tất cả mọi thứ xung quanh từ bầu trời cho đến mặt biển đều biến thành một màu đỏ. Việc tiếp theo mà họ cảm nhận được là
bị một chiếc máy bay chiến đấu tấn công. Họ không hề biết chỉ trong khoảng khắc màu đỏ ấy mà thời gian đã trôi qua 36 năm.Giải thích cho những hiện tượng trên, các nhà thiên văn, nhà khoa học đã đưa ra giả thuyết rằng một lỗ hổng thời gian đang tồn tại dưới dạng một cơn lốc xoáy. Nếu như vật thể nào đó vô tình rơi vào cơn lốc xoáy đó, sẽ bị đưa đến những niên đại khác, và trong những tình huống khác, nó lại đẩy trả chúng về vị trí cũ, khác nhau chỉ là khoảng thời gian trở về.
Tuy nhiên, vật thể hay con người bị cuốn đi sẽ không ý thức được việc gì đang xảy ra với mình, cho đến khi họ được giải thích rõ ràng.

ĐỒNG HỒ & CHIẾC LƯỢC

Ngày xửa ngày xưa, có một người đàn ông rất nghèo sống với vợ. Một ngày nọ, vợ ông, người có mái tóc rất dài hỏi chồng về chuyện mua một chiếc lược mới hơn để dùng.
vo chong gia.jpg
Người đàn ông cảm thấy rất buồn vì không mua nổi cho vợ một cái gì đó. Ông không đủ tiền để mua được cho vợ một chiếc lược mới bởi sồ tiền kiếm được chỉ đủ để lo cho miếng cơm hàng ngày. Thậm chí, ông cũng không dám mang chiếc đồng hồ cũ đã đứt dây đi sửa. Người vợ biết vậy nên bà không bao giờ gặng hỏi chồng mình một lần nào.
Một hôm, khi đang trên đường đi làm về ngang qua cửa hàng đồng hồ, ông quyết định bán nó. Với số tiền ít ỏi có được người chồng mua một chiếc lược mới cho vợ.
Ông trở về nhà vào buổi tối và mang tặng cho vợ món quà nhỏ bé này. Tuy vậy, ông đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy người vợ thân yêu với mái tóc ngắn. Bà đã bán tóc của mình và mua tặng cho ông một chiếc đồng hồ mới.
Nước mắt lăn dài trên gò má của hai vợ chồng, họ ôm nhau khóc trong hạnh phúc. Tuy cuộc sống hiện tại khá khó khăn, nhưng bù lại họ đã có được tình yêu và sự sẻ chia trong cuộc sống. Đó là món quà quý giá nhất mà hai vợ chồng ông nhận được từ thượng đế.