Pozdrav

Tady jsi doma, jen tady a nikde jinde je to tvá země, tobě patří a ty patříš k ní, jenom k ní.

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014

CLB Bohemia tháng 11.2014

Mặc dù tối qua diễn ra trận bóng đá Việt Nam-Philipin và hai ca sỹ trụ cột của CLB có việc gia đình không đến dự được nhưng buổi sinh hoạt vẫn diễn ra chất lượng và đặc biệt vui vẻ khi chuyển sang phần văn nghệ cây nhà lá vườn. Mặc dù không nằm trong danh sách hàng được quảng cáo nhưng mỗi hội viên vẫn nhận được một điếu thuốc SPARTA - Sản phẩm của một thời bao cấp Tiệp Khắc.
Xin trân trọng giới thiệu một vài hình ảnh:







Trước đó ít ngày đoàn du lịch Séc (9 thành viên) đã từng nhiều lần qua Việt Nam, tới thăm nhà hàng bia Séc - Bohemia, số 9 Hoàng Cầu, gặp gỡ bạn bè Việt. Chỉ tới 23h00 đoàn đã giải khát tới 202 cốc bia/300ml.
Ngày hôm sau đi Lệ Mật 0h20 mới về tới Hà Nội






Trong ngày Do.honza đã được bác Dương Tất Từ tới thăm và trao đổi về công tác phát triển giao lưu văn học Việt-Séc. Hai đại diện người Việt trong lĩnh vực dịch thuật văn chương tiếng Bohemia.


Theo kế hoạch, 26.12.2014 sẽ là ngày sinh hoạt CLB Bohemia cuối năm Chào năm mới 2015 với chương trình văn nghệ đặc biệt và thi Uống bia nhanh đoạt giải.

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Sinh hoạt CLB Bohemia tháng 11.2014

CLB văn học- nghệ thuật Bohemia 
Trân trọng kính mời 
hội viên, bạn bè thân thiết Việt-Tiệp 
tới dự sinh hoạt định kỳ tháng 11.2014

tại Nhà hàng bia Séc - Bohemia, số 9 Hoàng Cầu 
vào 18h30, ngày 28.11.2014

Rất hân hạnh được đón tiếp

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2014

Cô y tá trẻ và ông bác sĩ già

Trong một ca phẫu thuật, cô ý tá trẻ tuổi lần đầu tiên được tham gia ca mổ đã nói với bác sĩ phẫu thuật khi ông đang chuẩn bị khâu vết mổ lại: “Bác sĩ, chúng ta còn một miếng gạc chưa lấy ra khỏi bệnh nhân”.

Ông bác sĩ, khá lớn tuổi,  nói một cách quyết đoán: “Tôi đã lấy hết toàn bộ số gạc ra rồi. Chúng ta bắt đầu khâu vết mổ lại!”.
Cô gái vẫn cương quyết: “Không được! Chúng ta đã dùng hết mười hai miếng gạc, trong khi mới lấy ra mười một miếng”.
Bác sĩ nghiêm khắc nói với cô: “Tôi sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm! Khâu vết mổ lại!”
Cô lập tức kêu lớn lên: “Bác sĩ không được làm như vậy! Ông phải có trách nhiệm với bệnh nhân chứ!”
Bác sĩ lúc này mới mỉm cười, ông mở bàn tay mình ra với miếng gạc thứ mười hai đang nằm ở đó, rồi nói: “Cô đã chính thức trở thành phụ tá phẫu thuật của tôi rồi đó”.
Ông đã thử thách sự chân chính của cô y tá trẻ, và cô đã có được điều ấy.
Trong cuộc sống, cũng còn biết bao người đang sống “mũ ni che tai” cho yên phận, mà không đủ dũng cảm như cô y tá trẻ tuổi kia, để có thể kiên trì với bản thân, để có thể làm việc trong danh dự, để có thể dám mạo hiểm trước các thách thức của cuộc sống và đủ bất khuất để theo đuổi các mục tiêu của mình.


Nịnh mà vẫn bị vợ giận

Vợ bảo tôi đi mua cái chiếu trúc. Tôi vào siêu thị, nhặt một cái đóng hộp vuông vức rồi ra tính tiền. Về nhà mở ra, có vài mẩu trúc bị gãy. Vợ làu bàu:
- Chán anh thật đấy, đi mua hàng chẳng chọn kỹ gì cả. Lần trước mua cái ấm siêu tốc, dùng một tháng cũng hỏng.
- Ừ, anh thừa nhận mình chọn gì cũng đại khái. Đến chọn vợ cũng đại khái nữa mà.
Tôi gật đầu lia lịa biết lỗi, thế mà vợ vẫn giận.
Bóng đèn trong phòng ngủ không sáng. Tôi loay hoay tháo bóng ở phòng khách, lắp thử vào xem hỏng do bóng hay do đường dây điện. Cuối cùng, tôi vẫn phải đi mua thêm một bóng đèn nữa và sửa điện ở cả phòng ngủ lẫn phòng khách.
Vợ bị sai giữ thang cho tôi sửa điện nên tỏ ra bực bội:
- Sao anh còn tháo bóng ở phòng khách làm gì? Hóa ra anh ngốc thật.
- Thế giờ em mới biết là anh ngốc à? Anh biết mình ngốc từ cái hôm lồng tay vào nhẫn cưới ấy.
Tôi đã cười rất tươi, thế mà vợ vẫn giận.
Vợ đọc một bài báo nói về ảnh hưởng của bố mẹ tới con cái, tóm tắt lại cho tôi:
- Khoa học chứng minh con thừa hưởng trí thông minh của mẹ và nét đẹp của bố...
- Thảo nào thằng Bo nhà mình đi học toàn bị cô chê dốt.
Tôi đã đồng tình với vợ, thế mà vợ lại giận.
Cuối tuần, vợ chồng tôi trốn con đi ăn chân gà nướng. Vợ gặm mãi cái chân gà không xong, e thẹn bảo:
- Con gà này già quá, em ăn không nổi.
- Còn anh thì gà già cũng không vấn đề gì. Cả đời anh đã quen ăn thịt già rồi.
Tôi buột miệng nói, không hề có ý ám chỉ vợ lớn tuổi hơn mình, thế mà vợ vẫn giận.
Vợ hỏi:
- Đố anh biết, đàn ông hay phụ nữ, ai thông minh hơn?
- Chắc là phụ nữ thông minh hơn.
Vợ có vẻ hài lòng. Tôi được đà nói tiếp:
- Phụ nữ thông minh nên em mới lấy được người như anh, còn đàn ông ngốc nghếch nên...
Tôi chưa kịp nói hết câu thì vợ đã hầm hầm đứng dậy và bỏ đi.

Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014

BẠN LÀ NGƯỜI CÓ PHÚC !





Nếu bạn thức dậy sáng nay
vẫn có nhiều sức khỏe hơn bệnh tật, được sống tự do...,
 không phải nằm trong phòng cấp cứu bệnh viện... thì bạn đang may mắn hơn hằng triệu người sắp chết tuần này... 
Người ta hay coi thường những gì mình đang có! Chỉ khi nào mất đi, mới hiểu và... ân hận... muộn màng!
Nếu bạn chưa từng cảm nhận
sự nguy hiểm trong chiến trường, sự cô đơn trong ngục thất, sự đau đớn khi bị hành hình, cảnh nhục nhã, trốn tránh, sự đói ăn khát uống, cảnh sống lang thang vô gia cư... sống không biết ngày mai sẽ ra sao...
Thì bạn đã hạnh phúc hơn mấy trăm triệu người trên thế giới...
Nếu bạn được đi du lịch mà không sợ bị làm khó dễ,
Bạn may mắn hơn đa số trong khoảng gần 3 tỉ người trên thế giới

  
Nếu bạn có thức ăn trong tủ lạnh có áo che thân , có nơi cư ngụ và có nơi để gối đầu khi ngủ , không phải lo lắng quá nhiều về ngày mai ....
Bạn đã giàu có hơn 75% người trên thế giới này
Nếu bạn có tiền trong nhà ngân hàng, trong ví và có bạc lẻ đâu đó... thì bạn là một trong số 8% người giàu có hơn rất nhiều người trên cả thế giới này.
 
Nếu cha mẹ bạn vẫn còn sống và may mắn hơn, vẫn còn sống chung với nhau, vẫn thương yêu, săn sóc bạn, trong gia đình không có tang tóc... bạn thật sự là người may mắn hiếm có!
Bạn còn chờ gì mà không bày tỏ tình cảm với Cha Mẹ,
thương yêu anh chị em, các người thân, bạn bè...
Sao bạn lại phải chờ đến khi Cha Mẹ sắp qua đời mới 
thương yêu, săn sóc...?
Hạnh phúc đang trong tay các bạn đó! Còn đi tìm đâu nữa? Lên Thiên Đường đã chắc đâu được gặp Cha Mẹ,Vợ Chồng, anh chị em, người thân?        
10 năm nữa, có khi bạn không thể làm điều đó đâu!!!
Cuộc đời trôi qua và thời gian không bao giờ trở lại! 

 
Nếu bạn có thể ngẩng cao đầu, có thể mỉm cười và cảm thấy biết ơn cuộc đời...,
Bạn đã là người có hạnh phúc vì đa số chúng ta có thể cảm nhận điều đó, nhưng lại không  chịu làm điều này. 
Quá nhiều người tham lam, tự làm khổ mình...
  
Nếu bạn có thể nắm tay người nào đó ôm choàng họ, hoặc vỗ về an ủi, động viên họ bằng hình thức nào đó..., từ tinh thần tới vật chất ...,
Bạn đã là người có hạnh phúc vì bạn có thể hàn gắn vết thuơng lòng, làm vợi đi nỗi buồn của nhân loại!
 Hàng ngày, ngay lúc này đây, đang có biết bao người đau khổ vì đủ mọi bất hạnh, từ bệnh tật đến chiến tranh, tù đầy, các hoàn cảnh cơ cực..., hàng nghìn trẻ em chết đói ở châu Phi mỗi ngày...
Nếu bạn có thể đọc được email này Bạn là người có phúc hơn 2 tỉ người trên cả thế giới, vì họ không thể đọc được bất cứ chữ gì và sống như các động vật...
 
Bạn là người  đang có nhiều hạnh phúc..., đang sung sướng... chỉ có điều... Bạn chưa biết đó thôi!
Đừng than phiền , đòi hỏi quá nhiều... Mai đây, chưa biết những gì... sẽ tới! Quy luật "Vô thường" luôn đúng... Xin đừng phí phạm hạnh phúc trong tay!

Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

Gặp người tình cũ

Nàng đang đi chợ, xe bỗng xịt lốp.
Vào hàng vá xe, nàng choáng váng gặp lại người tình cũ thời sinh viên.
Chàng vẫn vậy, phong trần, nam tính và hấp dẫn. Giờ làm chủ tiệm vá xe.
Kỷ niệm cũ ùa về trong nàng.
Ngày xưa, hai người yêu nhau lắm 
Nhưng vì chút hiểu lầm
Nên chia tay.
Nàng giờ đã chồng con đề huề .Còn chàng vẫn lãng tử.
Vá xe xong, nàng ra về, lòng ngổn ngang.

Tối đó, đang xem TV cùng chồng, nàng bảo:
"Em sang nhà ngoại, sáng mai về"
Vẫn dán mắt vào TV, chồng dặn với :
"Sáng mai về sớm em nhé."
Nàng đi như bay ra khỏi nhà.
Đến nhà chàng vá xe.
Nhưng hồi hộp.
Chỉ dám núp gốc cây nhìn vào.
Và, thật bất ngờ
Dưới ánh trăng vàng
Lung linh mơ màng
Chàng mở cửa...
Bước líu ríu về phía nàng.
Tim nàng đập rộn ràng
Chàng như cảm nhận được
Tiến về phía gốc cây, nơi nàng đứng.
Và rồi...
Dưới ánh trăng vàng
Lung linh mơ màng
Nàng thấy...
Chàng đang RẢI ĐINH RA ĐƯỜNG
Những cái đinh nhọn hoắt chĩa lên trời
Dưới ánh trăng vàng...
Lung linh mơ màng...